Sau cuộc gặp gỡ ở hiệu sách, Giang Triết quyết định "chủ động tấn công". Anh không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc, đặc biệt là khi đối mặt với một người phụ nữ thách thức sự tự tin của anh như Lâm Nhược Vũ. Anh gửi hoa đến phòng khám, mời cô đi ăn tối ở nhà hàng sang trọng nhất, nhưng đều bị từ chối khéo léo.
"Cậu Giang, tôi là bác sĩ, không phải đối tượng hẹn hò của anh. Và tôi nghĩ, anh nên tìm hiểu về 'phép lịch sự' trong mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân." – Tin nhắn trả lời của cô ngắn gọn và lạnh lùng.
Giang Triết quyết định đổi chiến thuật. Anh nhờ Tần Dịch và Tô Nhiên giúp đỡ. Hóa ra, ông Giang đã sắp xếp một buổi ăn tối để Giang Triết và Nhược Vũ có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn. Đêm đó, trong một căn phòng VIP riêng tư của một nhà hàng Trung Hoa cổ kính, Giang Triết ngồi đối diện Lâm Nhược Vũ với vẻ mặt gượng gạo.
"Con bé Nhược Vũ nhà tôi ít nói, nhưng rất giỏi giang. Nó vừa từ Mỹ về, chuyên ngành tâm lý tội phạm." – Ông Lâm hồ hởi giới thiệu.
Giang Triết nhìn Nhược Vũ, cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy. Bố mẹ anh cũng có mặt, và bầu không khí nặng nề đến mức anh chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống.
"Thằng Triết này từ nhỏ đã ngỗ ngược, không chịu nghe lời ai. Nó cứ đòi làm phi công, bỏ bê công việc kinh doanh của gia đình. Bác sĩ Lâm, cô xem có cách nào 'trị' nó được không?" – Ông Giang nói với giọng điệu vừa trách móc vừa ẩn chứa sự kỳ vọng.
Nhược Vũ nhẹ nhàng đặt đũa xuống, đôi mắt cô lướt qua Giang Triết rồi lại nhìn về phía ông Giang: "Thưa bác, trong tâm lý học, không có từ 'trị' cho một người trưởng thành khỏe mạnh. Chúng tôi chỉ giúp họ tìm thấy nguyên nhân sâu xa của những hành vi, và khuyến khích họ tự mình thay đổi. Nếu con trai bác cảm thấy không hạnh phúc với công việc của gia đình, thì có lẽ, anh ấy đang tìm kiếm một giá trị khác."
Lời nói của Nhược Vũ như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu hãnh của ông Giang. Tần Dịch và Tô Nhiên ngồi cạnh đó chỉ biết trao đổi ánh mắt ngầm hiểu. Giang Triết thì cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong lòng. Cô gái này không chỉ sắc sảo, mà còn có sự dũng cảm để bảo vệ "bệnh nhân" của mình.
Sau bữa ăn, Giang Triết chủ động mời Nhược Vũ ra ngoài nói chuyện. Họ đi bộ trên con đường vắng người, dưới ánh đèn vàng lờ mờ.
"Cô không sợ ông Giang sẽ phật ý sao?" – Giang Triết hỏi, giọng anh trầm xuống.
"Sợ gì? Tôi chỉ nói sự thật. Bệnh nhân của tôi không cần được chiều chuộng, mà cần được đối diện với chính mình." – Nhược Vũ đáp, hai tay cô đút vào túi áo khoác.
"Vậy cô có nghĩ rằng tôi có 'bệnh' thật không?" – Giang Triết đột ngột hỏi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, không còn vẻ bất cần nữa.
Nhược Vũ dừng lại, cô quay người đối mặt với anh. Gió đêm thổi lướt qua mái tóc cô, khiến vài sợi bay nhẹ nhàng.
"Anh không có bệnh. Anh chỉ đang lạc lối. Giống như một chiếc máy bay đã bay quá lâu trên bầu trời mà không có một 'điểm đến' rõ ràng." – Cô nói, giọng cô dịu hơn hẳn. – "Điểm đến đó, không phải là một sân bay cụ thể, mà là một 'mặt đất' an toàn mà anh có thể gọi là nhà."
Lời nói của Nhược Vũ như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mà Giang Triết đã khóa kín bấy lâu. Anh nhìn cô, ánh mắt anh không còn là sự hiếu thắng hay tò mò, mà là một chút gì đó của sự yếu lòng, và cả một chút... ngưỡng mộ.