Giang Triết không ngờ rằng, những lời nói của Lâm Nhược Vũ lại có sức mạnh lớn đến vậy. Anh bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về "điểm đến" của mình. Anh nhớ về những chuyến bay bất tận, về những đêm một mình trong khách sạn ở những thành phố xa lạ. Anh nhớ về áp lực từ cha, về cái bóng quá lớn của người anh trai đã mất trong một vụ tai nạn ô tô nhiều năm về trước.
Một buổi sáng định mệnh, Giang Triết nhận được tin một người bạn cũ của anh trai anh bị tai nạn nghiêm trọng. Đó là người duy nhất còn giữ lại những kỷ niệm về anh trai và cũng là người luôn tìm cách động viên anh vượt qua nỗi đau. Anh vội vã đến bệnh viện.
Giang Triết ngồi ở hành lang lạnh lẽo, nhìn bác sĩ ra vào phòng cấp cứu, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi quen thuộc. Nỗi sợ mất đi những người quan trọng, nỗi sợ cô độc. Anh cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc lõng giữa thế giới rộng lớn.
Đúng lúc đó, anh nhìn thấy Lâm Nhược Vũ. Cô đang nói chuyện với một y tá, vẻ mặt cô nghiêm túc nhưng ánh mắt lại rất ấm áp. Cô mặc chiếc áo blouse trắng, mái tóc búi cao gọn gàng.
"Bác sĩ Lâm..." – Giang Triết khẽ gọi.
Nhược Vũ quay lại, đôi mắt cô thoáng ngạc nhiên khi thấy anh ở đây. Cô nhận ra vẻ mặt tái nhợt và sự bất an trong ánh mắt anh.
"Anh không sao chứ, cậu Giang?" – Cô hỏi, giọng điệu cô không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày.
Giang Triết chỉ lắc đầu. Anh cảm thấy một cảm xúc hỗn độn dâng lên, khiến anh muốn tìm một nơi để trốn tránh.
"Bạn của anh bị tai nạn..." – Anh khẽ nói, giọng anh nhỏ dần. – "Người này là bạn thân của anh trai tôi. Anh ấy là người duy nhất còn lại..."
Nhược Vũ nhìn anh, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế cạnh anh. Cô đưa cho anh một cốc nước ấm.
"Mất mát là một phần của cuộc sống, cậu Giang." – Cô nói, giọng cô nhẹ nhàng như an ủi. – "Nó không phải là điểm dừng, mà là một ngã rẽ. Điều quan trọng là anh sẽ chọn đi con đường nào tiếp theo."
Giang Triết đột ngột bật khóc. Không phải những giọt nước mắt ồn ào, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ, chảy dài trên gương mặt vốn luôn ngạo nghễ của anh. Anh khóc cho người bạn, khóc cho người anh trai đã mất, và khóc cho chính mình – đứa trẻ đã phải gồng mình mạnh mẽ quá lâu.
Nhược Vũ không nói thêm lời nào. Cô chỉ lặng lẽ ngồi đó, để anh dựa vào sự tĩnh lặng của cô mà trút bỏ mọi gánh nặng. Cô hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng còn có sức mạnh hơn vạn lời an ủi.
Khi Giang Triết đã bình tĩnh hơn, anh ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng đã có một chút gì đó của sự nhẹ nhõm.
"Cảm ơn cô." – Anh khẽ nói.
Nhược Vũ khẽ mỉm cười. "Không có gì. Đó là công việc của tôi. Và tôi nghĩ, anh đã tìm thấy một phần 'mặt đất' của mình rồi đấy."
Giang Triết nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ biết ơn. Giây phút đó, anh nhận ra rằng, Lâm Nhược Vũ không chỉ là một bác sĩ tâm lý. Cô là một người có thể nhìn thấy vết sẹo trong tâm hồn anh, và dùng sự dịu dàng của mình để xoa dịu nó. Chuyến bay về quá khứ đầy đau đớn, nhưng nhờ có cô, anh đã tìm thấy một chút ánh sáng ở cuối đường hầm.