MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Phía Sau Buồng LáiChương 6: Khi "Cơn gió" muốn dừng chân

Bản Giao Hưởng Phía Sau Buồng Lái

Chương 6: Khi "Cơn gió" muốn dừng chân

629 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở bệnh viện, Giang Triết thấy mình lạ lắm. Anh không còn hào hứng với những lời rủ rê tụ tập của đám bạn thiếu gia, cũng chẳng còn thiết tha việc lái xe lượn lờ khắp các nẻo đường sầm uất của Thượng Hải. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh không thấy những đám mây trắng xóa ngoài buồng lái, mà chỉ thấy bóng dáng thanh mảnh của Lâm Nhược Vũ ngồi cạnh mình trong hành lang bệnh viện, cùng cốc nước ấm tỏa khói nhạt nhòa.

Sáng thứ Hai, Giang Triết có lịch bay đi Thành Đô. Như thường lệ, anh kiểm tra kỹ thuật cùng phi hành đoàn, nhưng tâm trí lại cứ trôi dạt về phía phòng khám tâm lý của cô bác sĩ họ Lâm. Anh tự hỏi, không biết hôm nay cô có mặc chiếc áo blouse trắng ấy không? Cô có còn cau mày khi thấy bệnh nhân cứng đầu không?

Trong khoang lái, Tần Dịch liếc nhìn cậu bạn thân đang thẫn thờ nhìn bảng điều khiển. "Triết, cậu đang bay bằng máy bay hay bay bằng hồn đấy? Nhập sai thông số rồi kìa." – Giọng Tần Dịch trầm thấp, mang theo sự nhắc nhở đầy chuyên nghiệp.

Giang Triết giật mình, vội vàng điều chỉnh lại. Anh cười khổ: "Xin lỗi cơ trưởng, chắc tại hôm qua thiếu ngủ."

"Thiếu ngủ hay là thiếu... bác sĩ?" – Tần Dịch không bỏ lỡ cơ hội trêu chọc. "Nghe nói cậu vừa có một 'buổi tư vấn' rất đặc biệt tại bệnh viện?"

Giang Triết thở dài, tựa lưng vào ghế: "Dịch này, cậu có bao giờ cảm thấy mình giống như một chiếc máy bay bị hỏng radar không? Cứ bay mãi, nhưng chẳng biết mình đang hướng về đâu."

Tần Dịch im lặng một lúc, rồi nói chậm rãi: "Ngày trước, khi chưa có mẹ con Tô Nhiên, tôi cũng vậy. Nhưng giờ thì khác, mỗi khi hạ cánh, tôi biết chính xác mình cần phải lái xe về đâu. Giang Triết, cậu không hỏng radar, cậu chỉ là đang tìm một người dẫn đường đủ kiên nhẫn thôi."

Chuyến bay hạ cánh xuống Thành Đô vào buổi chiều muộn. Sau khi làm xong thủ tục, Giang Triết không về khách sạn ngay mà đi dạo quanh những con phố nhỏ ngập tràn mùi lẩu cay nồng. Anh vô tình bước vào một cửa hàng bán đồ thủ công, nơi có những chiếc chuông gió bằng gốm kêu lanh lảnh. Chẳng hiểu sao, anh lại chọn một chiếc chuông gió màu xanh nhạt, trông thanh khiết như ánh mắt của Nhược Vũ.

"Tặng cô ấy với tư cách bệnh nhân cảm ơn bác sĩ, chắc là không quá lộ liễu đâu nhỉ?" – Anh lẩm bẩm, rồi tự bật cười vì sự ngớ ngẩn của chính mình. Một kẻ sát gái như Giang Triết, nay lại phải đắn đo vì một chiếc chuông gió vài chục tệ.

Trở về khách sạn, anh cầm điện thoại lên, soạn rồi lại xóa tin nhắn cho cô hàng chục lần. Cuối cùng, anh chỉ gửi vỏn vẹn: "Hôm nay Thành Đô có sương mù, nhưng tôi đã hạ cánh an toàn. Cảm ơn vì cốc nước hôm trước."

Mười phút sau, điện thoại rung lên. "Hạ cánh an toàn là tốt. Đừng uống cà phê quá nhiều, nó không tốt cho thần kinh của anh lúc này đâu. Chúc ngủ ngon."

Giang Triết nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn, khô khan đúng chất bác sĩ tâm lý, vậy mà khóe môi anh cứ tự nhiên cong lên. Đêm đó, giữa thành phố lạ lẫm, lần đầu tiên sau nhiều năm, Giang Triết không cần đến thuốc ngủ mà vẫn có thể chìm vào giấc nồng một cách bình yên đến lạ.