Lâm Nhược Vũ ngồi trong phòng làm việc, tay xoay xoay chiếc bút máy nhưng tâm trí lại không đặt vào tập hồ sơ bệnh án trước mặt. Cô đang nghĩ về Giang Triết. Vẻ mặt vụn vỡ của anh ở bệnh viện hôm ấy đã phá vỡ hoàn toàn những nhận định ban đầu của cô về một thiếu gia ăn chơi trác táng.
"Rốt cuộc, anh che giấu điều gì sau nụ cười đó?" – Cô tự hỏi.
Tiếng gõ cửa vang lên, và nhân vật chính trong suy nghĩ của cô bước vào. Hôm nay anh không mặc vest, cũng không mặc đồng phục phi công, mà chỉ diện một chiếc áo polo đơn giản và quần tây. Trông anh trẻ trung và gần gũi hơn hẳn.
"Chào bác sĩ Lâm, tôi đến nộp 'học phí' đây." – Giang Triết đặt chiếc túi giấy nhỏ lên bàn.
Nhược Vũ nhướng mày: "Tôi nhớ là anh đã thanh toán qua thẻ của ông Giang rồi mà?"
"Cái này không phải tiền. Đây là... quà cảm ơn." – Anh lấy chiếc chuông gió ra, treo nó lên giá sách gần cửa sổ. Gió nhẹ thổi qua, tiếng gốm va vào nhau tạo ra âm thanh trong trẻo, làm dịu hẳn không gian vốn dĩ đầy mùi thuốc và giấy tờ.
Nhược Vũ nhìn chiếc chuông gió, rồi nhìn anh. Một thoáng bối rối xẹt qua mắt cô, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản: "Cảm ơn cậu Giang. Nhưng hôm nay chúng ta vẫn có 60 phút trị liệu. Mời anh ngồi."
Buổi tư vấn hôm nay không còn là những câu hỏi khảo sát khô khan. Nhược Vũ nhận ra Giang Triết đã bắt đầu mở lòng. Anh kể về người anh trai quá cố – người từng là niềm tự hào của cả dòng họ, người luôn che chở cho anh trước những trận đòn roi của cha.
"Anh ấy mất khi tôi mới 18 tuổi. Kể từ đó, cha tôi nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng. Ông ấy muốn tôi phải trở thành bản sao của anh trai, nhưng tôi lại chỉ muốn bay. Mỗi khi ở trên bầu trời, tôi cảm thấy mình được tự do khỏi cái bóng của anh ấy." – Giọng Giang Triết run run.
Nhược Vũ lắng nghe, đôi mắt cô mềm mại hơn bao giờ hết. Cô không ghi chép, chỉ lặng lẽ quan sát những chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt anh. "Giang Triết, anh không cần phải là bản sao của bất kỳ ai. Việc anh bay lên bầu trời không phải là chạy trốn, mà là cách anh khẳng định sự tồn tại của chính mình. Nhưng anh biết không, ngay cả những con chim đại bàng cũng cần một cái tổ để về khi bão nổi."
"Vậy bác sĩ Lâm... cô có muốn làm 'cái tổ' đó không?" – Giang Triết đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt anh nóng rực nhìn thẳng vào cô.
Không gian bỗng chốc đông đặc lại. Nhược Vũ sững người trước câu hỏi trực diện của anh. Trái tim vốn dĩ luôn được điều khiển bởi lý trí của cô bỗng lỗi nhịp một cái "thịch". Cô hắng giọng, quay mặt đi: "Cậu Giang, anh lại bắt đầu dùng sự quyến rũ để đánh lạc hướng buổi trị liệu rồi."
"Tôi nói thật đấy." – Giang Triết đứng dậy, tiến lại gần bàn làm việc của cô. Anh chống tay xuống bàn, thu hẹp khoảng cách. "Lần đầu tiên có một người nhìn thấu tôi mà không phán xét tôi. Lâm Nhược Vũ, tôi nghĩ tôi bị bệnh thật rồi. Bệnh... tương tư bác sĩ của mình."
Nhược Vũ đứng bật dậy, gương mặt thanh tú ửng hồng vì thẹn thùng xen lẫn tức giận: "Giờ tư vấn kết thúc. Mời anh về cho!"
Giang Triết không hề giận, trái lại anh cười rất tươi. Anh biết mình đã bước được một bước dài vào thế giới nội tâm đóng kín của cô. Khi bước ra cửa, anh còn ngoái lại nháy mắt: "Hẹn gặp lại vào buổi 'khám bệnh' tiếp theo, bác sĩ Lâm của tôi!"
Lâm Nhược Vũ đứng lặng trong phòng, tiếng chuông gió gốm vẫn kêu lanh lảnh. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang đập nhanh một cách bất thường. "Điên thật rồi..." – Cô lẩm bẩm, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi.