MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Phía Sau Buồng LáiChương 8: Sự cố ở khu phố cũ

Bản Giao Hưởng Phía Sau Buồng Lái

Chương 8: Sự cố ở khu phố cũ

766 từ · ~4 phút đọc

Mối quan hệ giữa Giang Triết và Lâm Nhược Vũ dần chuyển sang một trạng thái "mập mờ" đầy thú vị. Anh không còn xuất hiện với vẻ ngoài hào nhoáng mà thường xuyên ghé qua phòng khám với những món ăn vặt lề đường mà anh tình cờ mua được, hoặc chỉ đơn giản là đứng dưới lầu đợi cô tan làm.

Một buổi chiều thứ Bảy, Nhược Vũ có buổi tình nguyện tại một trung tâm cứu trợ trẻ em mồ côi ở khu phố cũ phía Nam Thượng Hải. Đây là nơi cô thường lui tới để hỗ trợ tâm lý cho những đứa trẻ gặp sang chấn. Không hiểu bằng cách nào, Giang Triết lại biết được địa chỉ và xuất hiện với một chiếc xe tải nhỏ chở đầy đồ chơi và sách truyện.

"Anh đến đây làm gì?" – Nhược Vũ ngạc nhiên nhìn anh đang hì hục bê những thùng hàng lớn.

"Làm công đức chứ làm gì. Bác sĩ Lâm đi cứu nhân độ thế, tôi cũng phải đi theo làm phụ tá chứ." – Giang Triết quệt mồ hôi trên trán, cười rạng rỡ.

Sự xuất hiện của Giang Triết làm không khí trung tâm náo nhiệt hẳn lên. Trái với vẻ ngoài công tử, anh rất được lòng trẻ con. Anh dạy tụi nhỏ gấp máy bay giấy, kể cho chúng nghe về những vùng đất xa xôi mà anh từng bay qua. Nhìn Giang Triết ngồi bệt dưới đất, vây quanh là đám trẻ đang há hốc mồm nghe kể chuyện, Nhược Vũ cảm thấy trái tim mình mềm đi một góc lớn.

Tuy nhiên, rắc rối ập đến khi một nhóm thanh niên xăm trổ ở khu phố đó kéo đến gây hấn. Chúng cho rằng trung tâm này đang chiếm dụng đất chung và đòi tiền "bảo kê". Những đứa trẻ sợ hãi khóc thét lên, nép sau lưng các cô giáo.

Nhược Vũ bước ra phía trước, vẻ mặt lạnh lùng: "Các anh đi đi, đây là nơi của trẻ em, không phải chỗ để gây rối."

Tên cầm đầu cười nhạt, định đưa tay đẩy Nhược Vũ: "Cô em xinh đẹp này là ai mà mạnh miệng thế?"

Chưa kịp chạm vào vạt áo của cô, một bàn tay rắn rỏi đã bóp chặt lấy cổ tay hắn. Giang Triết xuất hiện, ánh mắt anh không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà lạnh lẽo như băng. "Đừng dùng cái bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào cô ấy." – Giọng anh thấp nhưng chứa đựng sự uy hiếp đáng sợ.

Cuộc xô xát xảy ra nhanh chóng. Dù Giang Triết biết võ nhưng đối phương đông người lại dùng hung khí. Trong lúc che chắn cho Nhược Vũ, anh bị một gã dùng gậy đánh trúng vai. Đúng lúc đó, tiếng còi cảnh sát vang lên (do Tần Dịch – người vốn định đến đón Giang Triết – đã gọi báo từ trước). Nhóm người kia bỏ chạy tán loạn.

Nhược Vũ hốt hoảng chạy lại kiểm tra vết thương của anh: "Anh bị điên à? Sao lại xông vào như thế?"

Giang Triết nén đau, nhăn mặt cười: "Nếu không xông vào, để bọn chúng chạm vào bác sĩ của tôi à? Tôi là phi công mà, bảo vệ hành khách là bản năng rồi."

Nhược Vũ nhìn vết bầm tím lớn trên vai anh, đôi mắt cô rưng rưng. Cô đưa anh về phòng khám riêng của mình để xử lý vết thương. Trong không gian tĩnh lặng, mùi thuốc sát trùng quẩn quanh, Nhược Vũ nhẹ nhàng bôi thuốc cho anh.

"Đau không?" – Cô khẽ hỏi.

"Đau chứ. Nhưng nếu được bác sĩ Lâm đích thân chữa trị thế này, có đau thêm vài chỗ nữa tôi cũng chịu được." – Giang Triết lại bắt đầu giở giọng trêu chọc.

Nhược Vũ không mắng anh như mọi khi. Cô đột ngột dừng tay, áp trán mình vào vai anh, thì thầm: "Giang Triết, cảm ơn anh. Và... xin lỗi vì đã luôn nghĩ anh là người hời hợt."

Giang Triết sững người. Anh dùng cánh tay không bị thương vòng qua ôm lấy bờ vai đang run nhẹ của cô. "Nhược Vũ, tôi đã nói rồi, dưới cánh bay của tôi là mặt đất. Và mặt đất của tôi... chính là nơi có em."

Lần này, Nhược Vũ không đẩy anh ra. Cô nhắm mắt lại, tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của người phi công. Ngoài kia, Thượng Hải vẫn ồn ào, nhưng trong căn phòng nhỏ này, hai trái tim đơn độc cuối cùng đã tìm thấy nhịp đập chung.