Sau sự cố ở khu phố cũ, vết thương trên vai Giang Triết đã đóng vảy, nhưng "vết thương" trong lòng Lâm Nhược Vũ thì có vẻ như đang rỉ mật ngọt. Cô không còn từ chối những lời mời của anh quyết liệt như trước, dù miệng vẫn luôn khẳng định: "Tôi chỉ đang theo dõi phản ứng tâm lý hậu chấn thương của anh thôi."
Để "ăn mừng" việc Giang Triết thoát nạn và cũng để chính thức giới thiệu Nhược Vũ với hội bạn thân, Giang Triết quyết định tổ chức một bữa tiệc lẩu tại căn hộ cao cấp của mình. Khách mời không ai khác ngoài gia đình Tần Dịch – Tô Nhiên và bé Mầm Nhỏ.
"Bác sĩ Lâm, cô cứ tự nhiên nhé. Nhà của tên này tuy hơi bừa bộn nhưng đồ ăn thì chắc chắn là hàng tuyển đấy." – Tô Nhiên vừa cười vừa giúp Nhược Vũ sắp xếp bát đũa. Cô rất thích vẻ thanh lãnh của Nhược Vũ, cảm thấy hai người có một sự kết nối kỳ lạ về tâm hồn.
Mầm Nhỏ thì khỏi phải nói, cô bé vừa nhìn thấy Giang Triết đã lao đến ôm chầm lấy chân anh: "Bố Triết ơi! Mẹ bảo bố bị 'đánh' à? Để con thổi phù phù cho bố hết đau nhé!"
Giang Triết bế thốc cô bé lên, cười hớn hở: "Mầm Nhỏ ngoan quá. Bố không sao, bố là siêu nhân mà. Nhưng mà hôm nay chúng ta có một vị 'phù thủy' xinh đẹp ở đây này, con có muốn sang chào cô ấy không?"
Mầm Nhỏ tròn xoe mắt nhìn Nhược Vũ, rồi lon ton chạy lại, chìa ra một viên kẹo mút: "Cô ơi, cô là bạn gái của bố Triết ạ? Bố Triết hay nhắc về cô lắm, bố bảo cô xinh nhưng mà... 'dữ' như sư tử ấy!"
Cả phòng khách bỗng chốc im bặt. Tần Dịch đang khui rượu vang cũng phải khựng lại, còn Giang Triết thì mặt cắt không còn giọt máu. Nhược Vũ nhướng mày, nhìn Giang Triết bằng ánh mắt "đầy sát khí", rồi quay sang dịu dàng với Mầm Nhỏ: "Cô là bác sĩ của bố con. Còn về việc bố con bảo cô dữ ấy... cô nghĩ là bố con lại cần phải đi 'điều trị' thêm vài buổi nữa rồi."
Bữa lẩu diễn ra trong tiếng cười nói rôm rả. Tần Dịch và Giang Triết – hai người đàn ông quyền lực trên bầu trời – lúc này lại đang tranh nhau xem ai nhúng thịt bò ngon hơn.
"Dịch này, cậu thấy không? Phụ nữ thật khó hiểu." – Giang Triết thì thầm với bạn thân – "Lúc ở bệnh viện thì dịu dàng thế, mà giờ lại nhìn tớ như muốn đóng băng luôn rồi."
Tần Dịch thản nhiên gắp một miếng tôm cho vào bát của Tô Nhiên rồi mới đáp: "Cậu nói xấu người ta với một đứa trẻ, rồi mong người ta dịu dàng với cậu? Giang Triết, chỉ số IQ của cậu lúc bay và lúc yêu đúng là tỉ lệ nghịch với nhau."
Nhìn Giang Triết bị "bắt bài", Nhược Vũ không nhịn được mà khẽ mỉm cười. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh trong một bối cảnh gia đình ấm áp như vậy. Không có sự gò bó của giới thượng lưu, không có những bảng phân tích tâm lý phức tạp, chỉ có những con người thật thà quan tâm nhau. Cô chợt nhận ra, Giang Triết thực sự rất khao khát hơi ấm này.