MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Phía Sau Buồng LáiChương 10: Khi Sói con gặp Hổ phụ

Bản Giao Hưởng Phía Sau Buồng Lái

Chương 10: Khi Sói con gặp Hổ phụ

562 từ · ~3 phút đọc

Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, sự yên bình của Giang Triết bị phá vỡ khi ông Giang Thịnh – cha anh – bất ngờ triệu tập anh về dinh thự chính. Thông tin Giang Triết bị thương vì một "cô bác sĩ tâm lý không môn đăng hộ đối" đã truyền đến tai ông thông qua những kẻ nịnh bợ.

Giang Triết bước vào phòng làm việc của cha, không khí đặc quánh mùi xì gà và sự uy quyền. Ông Giang ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, khuôn mặt già nua nhưng đầy uy lực.

"Con định chơi bời đến bao giờ nữa?" – Ông Giang đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn – "Ta đồng ý cho con đi tư vấn tâm lý là để con ổn định tinh thần quay về tiếp quản tập đoàn, chứ không phải để con đi làm 'anh hùng cứu mỹ nhân' ở mấy cái khu ổ chuột!"

Giang Triết đứng thẳng người, ánh mắt không hề né tránh: "Thưa cha, đó không phải là chơi bời. Nhược Vũ là người đã giúp con vượt qua được bóng ma tâm lý về anh trai. Và con thực sự nghiêm túc với cô ấy."

"Nghiêm túc?" – Ông Giang cười lạnh – "Một đứa con gái nhà gia thế bình thường, lại suốt ngày tiếp xúc với những kẻ tâm thần. Cô ta có giúp ích gì được cho việc mở rộng thị phần của Giang Thị không? Ta đã sắp xếp cho con gặp tiểu thư nhà họ Trần vào cuối tuần này. Liệu mà chuẩn bị."

"Con sẽ không đi." – Giang Triết kiên quyết – "Cha đã điều khiển cuộc đời anh trai cho đến lúc anh ấy nhắm mắt. Cha định làm điều đó với con đến bao giờ nữa? Bầu trời là của con, và người đứng dưới mặt đất chờ con cũng phải là người con chọn!"

Cái tát của ông Giang vang lên chát chúa trong căn phòng rộng lớn. Khóe môi Giang Triết rỉ máu, nhưng anh không hề nhăn mặt. Anh quay người bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú của người cha đang giận dữ.

Tối đó, Giang Triết không về căn hộ của mình. Anh lái xe đến dưới khu chung cư của Nhược Vũ, ngồi lặng lẽ trong xe dưới cơn mưa tầm tã của Thượng Hải. Anh cảm thấy mệt mỏi, thực sự mệt mỏi. Lớp vỏ bọc đào hoa, bất cần giờ đây vỡ vụn, để lộ ra một Giang Triết cô đơn và vụn vỡ nhất.

Nhược Vũ tan làm muộn, vừa bước ra khỏi sảnh chung cư thì thấy chiếc xe quen thuộc. Cô vội chạy lại, gõ kính xe. Khi cửa kính hạ xuống, nhìn thấy vết đỏ trên mặt anh và đôi mắt đỏ hoe, tim cô thắt lại.

"Giang Triết... anh làm sao thế này?"

Anh không nói gì, chỉ mở cửa xe, bước xuống và ôm chầm lấy cô giữa làn mưa. "Nhược Vũ, cho anh mượn mặt đất của em một lát thôi... được không?"

Nhược Vũ không đẩy anh ra. Cô vòng tay ôm lấy tấm lưng đang run rẩy của người đàn ông cao lớn này, mặc cho nước mưa thấm đẫm cả hai. Cô hiểu, đây không còn là một buổi trị liệu, mà là sự giao thoa của hai linh hồn đang cần nhau hơn bao giờ hết.