MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Phía Sau Buồng LáiChương 11: Sự dịu dàng sau cơn mưa

Bản Giao Hưởng Phía Sau Buồng Lái

Chương 11: Sự dịu dàng sau cơn mưa

542 từ · ~3 phút đọc

Nhược Vũ đưa Giang Triết lên nhà. Căn hộ của cô nhỏ nhắn, ngập tràn mùi tinh dầu sả và sách. Cô bắt anh đi tắm nước nóng rồi đưa cho anh một bộ đồ thể thao rộng mà cô mua nhưng chưa dùng tới.

Ngồi trên sofa, Giang Triết trông có vẻ "ngoan" lạ thường. Anh cầm chiếc khăn bông lau tóc, đôi mắt cứ dán chặt vào Nhược Vũ khi cô đang bận rộn trong bếp nấu cho anh bát mì gừng ấm.

"Ăn đi cho ấm người." – Cô đặt bát mì xuống, rồi ngồi xuống bên cạnh, lấy ra hộp cứu thương.

"Bác sĩ Lâm, cô không định mắng tôi vì đã làm phiền cô đêm khuya sao?" – Giang Triết khàn giọng hỏi.

"Tôi đang bận xem xét xem 'cơ chế phòng vệ' của anh hôm nay đã bay đi đâu mất rồi." – Cô nhẹ nhàng dùng bông tẩm cồn lau vết thương trên khóe môi anh. "Cha anh đánh anh sao?"

Giang Triết gật đầu, cười tự giễu: "Ông ấy muốn tôi cưới một người có thể mang lại lợi nhuận cho tập đoàn. Ông ấy gọi em là 'cô bác sĩ bình thường'."

Nhược Vũ dừng tay, nhìn thẳng vào mắt anh: "Vậy anh thấy sao? Tôi có bình thường không?"

Giang Triết nắm lấy bàn tay đang cầm bông của cô, đưa lên môi hôn nhẹ: "Trong mắt tôi, em là cả thế giới. Nếu không có em, tôi chỉ là một gã phi công lạc lái giữa hư không. Nhược Vũ, tôi đã nói với ông ấy rằng tôi sẽ không bỏ cuộc."

Nhược Vũ khẽ thở dài, nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng cảm xúc khó tả. Cô là bác sĩ tâm lý, cô biết tình cảm của Giang Triết lúc này vừa có sự lệ thuộc, vừa có sự chân thành mãnh liệt.

"Giang Triết, con đường phía trước sẽ rất khó khăn. Gia đình anh, dư luận, và cả sự khác biệt giữa chúng ta... Anh có chắc chắn mình chịu nổi áp lực không?"

Giang Triết buông tay cô ra, anh đứng dậy, đi lại phía cửa sổ nhìn xuống thành phố đang lên đèn. "Tôi đã từng đối mặt với những cơn bão cấp 10 trên không trung, từng bình tĩnh hạ cánh khi động cơ bốc cháy. So với việc mất em, những áp lực kia chẳng thấm tháp gì."

Anh quay lại, tiến sát về phía cô, hơi thở nồng nàn mùi gừng ấm: "Em chỉ cần đứng yên ở đó, làm mặt đất của anh. Còn lại, cứ để tôi bay qua bão giông để về bên em."

Đêm đó, Giang Triết ngủ lại trên sofa nhà Nhược Vũ. Trong giấc mơ, anh không còn thấy mình rơi tự do giữa bầu trời xám xịt, mà thấy mình đang dắt tay một cô gái đi giữa cánh đồng hoa nhài trắng muốt. Còn Nhược Vũ, cô ngồi nhìn bóng lưng anh dưới ánh đèn ngủ, thầm nhủ rằng: có lẽ, bản phân tích tâm lý của cô về anh đã sai ngay từ chương đầu tiên. Anh không phải là một đứa trẻ không chịu lớn, anh là một người đàn ông đang học cách yêu bằng tất cả sự can đảm của mình.