Ánh nắng sớm mai len lỏi qua rèm cửa căn hộ của Nhược Vũ, chiếu rọi lên gương mặt đang ngủ say của Giang Triết trên ghế sofa. Đêm qua là đêm anh ngủ ngon nhất trong suốt mười năm qua, không mộng mị, không giật mình vì tiếng động cơ ảo giác. Nhưng sự yên bình ấy bị xé toạc bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập.
"Giang Triết, cậu đang ở đâu? Tổng giám đốc điều hành vừa ký lệnh đình chỉ bay tạm thời đối với cậu để 'điều tra về vấn đề sức khỏe tâm lý'. Đây là chiêu trò của cha cậu đúng không?" – Giọng Tần Dịch vang lên đầy lo lắng ở đầu dây bên kia.
Giang Triết ngồi bật dậy, bàn tay siết chặt điện thoại. Anh liếc nhìn vào bếp, thấy Nhược Vũ đang lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng. Anh hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình tĩnh: "Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cậu, Dịch. Cứ để họ làm những gì họ muốn."
Cúp máy, Giang Triết bước vào bếp. Nhược Vũ quay lại, thấy vẻ mặt khác lạ của anh, cô đặt tách cà phê xuống: "Có chuyện gì sao?"
"Tôi vừa bị cấm bay." – Giang Triết cười tự giễu, tiến lại gần định giúp cô lấy bánh mì – "Cha tôi bắt đầu dùng đến 'vũ khí hạng nặng' rồi. Ông ấy biết bầu trời là mạng sống của tôi."
Nhược Vũ khựng lại. Là một bác sĩ tâm lý, cô biết rõ công việc này có ý nghĩa thế nào với anh. Nó không chỉ là nghề nghiệp, mà là sự tự do duy nhất anh có được sau cái chết của anh trai. Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của anh: "Giang Triết, nếu anh thấy hối hận..."
"Nhược Vũ!" – Anh ngắt lời, ánh mắt kiên định chưa từng thấy – "Tôi có thể mất đi quyền điều khiển máy bay, nhưng tôi không thể mất đi quyền được yêu em. Bầu trời ngoài kia rộng lớn thật, nhưng nếu không có em đứng dưới mặt đất này, tôi bay cao để làm gì?"
Cả ngày hôm đó, Giang Triết không hề tỏ ra suy sụp. Anh cùng Nhược Vũ đi siêu thị, tranh giành nhau xem nên mua loại nước giặt nào thơm hơn. Một gã thiếu gia trước giờ chỉ biết cầm cần lái và tiêu tiền, giờ đây lại hì hục học cách sửa cái vòi nước bị rò rỉ trong bếp của cô.
"Này, anh có chắc là anh sửa được không đấy?" – Nhược Vũ khoanh tay đứng nhìn, khóe môi không tự chủ được mà cong lên trước dáng vẻ lóng ngóng của anh.
"Bác sĩ Lâm, cô đang coi thường kỹ năng cơ khí của một phi công phó đấy à?" – Giang Triết vừa quệt vết dầu mỡ trên mặt vừa nháy mắt.
Nhìn anh cười, Nhược Vũ thấy tim mình thắt lại. Cô biết anh đang cố tỏ ra mạnh mẽ để cô không lo lắng. Giữa căn bếp nhỏ, tiếng nước chảy róc rách và tiếng cười đùa của hai người tạo nên một bản nhạc ấm áp, đối lập hoàn toàn với cơn bão đang chực chờ ngoài kia.