MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Phía Sau Buồng LáiChương 13: Mùi giấm chua của cơ trưởng

Bản Giao Hưởng Phía Sau Buồng Lái

Chương 13: Mùi giấm chua của cơ trưởng

513 từ · ~3 phút đọc

Trong khi Giang Triết đang phải đối mặt với áp lực gia đình, thì tại bệnh viện nơi Nhược Vũ làm việc, một "nhân tố mới" xuất hiện. Đó là bác sĩ Trình Duy, một chuyên gia tâm lý vừa từ hội thảo quốc tế trở về. Trình Duy là kiểu đàn ông mẫu mực: điềm đạm, trí thức và luôn dành cho Nhược Vũ một sự quan tâm đặc biệt.

Chiều hôm đó, Giang Triết (lúc này đang rảnh rỗi vì bị đình chỉ công tác) mang một bó hoa nhài đến đón Nhược Vũ. Vừa tới cổng bệnh viện, anh khựng lại khi thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang cười nói vui vẻ với Nhược Vũ, thậm chí còn thân thiện giúp cô chỉnh lại cổ áo.

Máu nóng trong người Giang Triết bốc lên. "Cơ trưởng" trong anh lập tức bật chế độ "cảnh báo va chạm".

"Bác sĩ Lâm, tan làm rồi sao?" – Giang Triết bước tới, tự nhiên vòng tay ôm lấy vai Nhược Vũ, ánh mắt nhìn Trình Duy đầy vẻ khiêu khích.

Nhược Vũ hơi bất ngờ, nhưng cô nhận ra sự ghen tuông trẻ con trong mắt Giang Triết. Cô khẽ giới thiệu: "Đây là bác sĩ Trình, đồng nghiệp của tôi. Còn đây là... Giang Triết."

"Chào anh, tôi nghe danh anh Giang đã lâu." – Trình Duy lịch sự đưa tay ra.

Giang Triết bắt tay đối phương nhưng lực bóp không hề nhỏ: "Chào bác sĩ Trình. Tôi là... bệnh nhân đặc biệt nhất của Nhược Vũ. À không, phải nói là người đàn ông quan trọng nhất của cô ấy."

Suốt dọc đường về nhà, Giang Triết im lặng một cách lạ lùng. Anh lái xe mà mặt lầm lì, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bó hoa nhài trên ghế sau rồi lại nhìn Nhược Vũ.

"Anh ghen à?" – Nhược Vũ phá vỡ bầu không khí im lặng bằng một câu hỏi trúng tim đen.

"Tôi mà phải ghen với gã 'mọt sách' đó sao?" – Giang Triết hừ lạnh – "Tôi chỉ thấy hắn ta nhìn em bằng ánh mắt không được 'trong sáng' lắm. Với tư cách là người đang được em điều trị tâm lý, tôi có quyền lo lắng cho môi trường làm việc của bác sĩ mình chứ!"

Nhược Vũ bật cười thành tiếng. Cô nhận ra một Giang Triết rất thật, không phải gã đào hoa vạn người mê, mà là một người đàn ông đang lo sợ mất đi người mình thương. Cô đưa tay chạm vào tay anh trên cần số: "Giang Triết, bác sĩ Trình chỉ là đồng nghiệp. Anh không cần phải gồng mình lên như thế. Đối với tôi, anh là người duy nhất khiến tôi muốn phá bỏ mọi quy tắc nghề nghiệp."

Câu nói của Nhược Vũ giống như một liều thuốc an thần cực mạnh. Giang Triết lập tức "xẹp" xuống, anh nắm lấy tay cô, đan chặt các ngón tay vào nhau: "Hứa với tôi, đừng để gã đó chạm vào cổ áo em lần nữa. Tôi sẽ phát điên mất."