MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Phía Sau Buồng LáiChương 14: Khi tình thân lên tiếng

Bản Giao Hưởng Phía Sau Buồng Lái

Chương 14: Khi tình thân lên tiếng

610 từ · ~4 phút đọc

Tin Giang Triết bị cha cấm bay đến tai Tần Dịch và Tô Nhiên. Không thể ngồi yên nhìn bạn mình rơi vào bế tắc, Tô Nhiên đã nảy ra một ý tưởng. Cô mời Nhược Vũ và Giang Triết đến nhà mình ăn cơm, nhưng thực chất là để "tổng lực" hỗ trợ tình cảm cho cặp đôi này.

Trong bữa cơm, Mầm Nhỏ lại là "sứ giả hòa bình" đáng yêu nhất. Cô bé ngồi giữa Giang Triết và Nhược Vũ, líu lo không ngớt.

"Bố Triết ơi, mẹ Nhiên bảo là nếu ai buồn thì phải ôm thật chặt. Bố đang buồn vì không được bay máy bay đúng không? Vậy cô Vũ phải ôm bố thật nhiều vào nhé!" – Mầm Nhỏ ngây thơ nói.

Nhược Vũ đỏ mặt cúi đầu ăn cơm, còn Giang Triết thì bật cười, xoa đầu cô bé: "Mầm Nhỏ nói đúng quá, bác sĩ của bố hơi 'tiết kiệm' cái ôm thì phải."

Sau bữa ăn, khi hai người đàn ông ra ban công hút thuốc, Tần Dịch vỗ vai Giang Triết: "Cậu định tính sao? Ông già nhà cậu không đùa đâu. Nếu cậu không quay về, ông ấy sẽ triệt hết mọi đường sống của cậu ở Thượng Hải này."

Giang Triết nhìn xuống dòng sông Hoàng Phố lấp lánh, thở ra một làn khói trắng: "Tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc ở tập đoàn của cha rồi. Tôi sẽ thi vào một hãng hàng không nước ngoài hoặc làm phi công tự do. Tôi không muốn sống bằng hơi thở của ông ấy nữa. Dịch này, có lẽ đã đến lúc tôi phải thực sự trưởng thành, không phải vì sự kỳ vọng của ai cả, mà vì người phụ nữ đang đợi tôi ở trong kia."

Tần Dịch mỉm cười, anh thấy một Giang Triết đã hoàn toàn khác – một người phi công đã tìm thấy tọa độ hạ cánh của riêng mình.

Bên trong phòng khách, Tô Nhiên cũng đang tâm sự với Nhược Vũ: "Giang Triết là người sống tình cảm nhưng lại rất sợ bị bỏ rơi. Sự lạnh lùng của cậu ấy thực chất chỉ là lớp vỏ bảo vệ. Nhược Vũ, tớ thấy ánh mắt cậu ấy nhìn cậu... nó giống hệt cách Tần Dịch nhìn tớ. Đó là ánh mắt của một người đã tìm thấy cả thế giới."

Nhược Vũ nhìn qua cửa kính, thấy bóng lưng vững chãi của Giang Triết dưới ánh đèn đêm. Cô biết mình đã lún quá sâu vào câu chuyện của anh, nhưng cô không hề hối hận. Nếu anh đã sẵn sàng từ bỏ cả gia tộc, từ bỏ bầu trời quen thuộc vì cô, thì cô cũng sẵn sàng đứng ở mặt đất này, dang rộng vòng tay đón anh trở về sau mỗi cơn giông.

Đêm hôm đó, khi Giang Triết đưa Nhược Vũ về, họ đứng lặng dưới chân chung cư. Giang Triết nhẹ nhàng hôn lên trán cô: "Cảm ơn em đã không buông tay anh lúc này."

"Giang Triết, bầu trời của anh có thể bị mây mờ che phủ, nhưng mặt đất dưới chân anh sẽ luôn vững chãi. Anh cứ đi tìm lại bầu trời của mình đi, em sẽ ở đây đợi anh."

Họ ôm nhau thật chặt dưới ánh đèn đường leo lét. Thượng Hải vẫn ồn ào và tấp nập, nhưng đối với họ, lúc này cả thế giới chỉ thu lại bằng hơi ấm của đối phương. Cuộc chiến với nhà họ Giang mới chỉ bắt đầu, nhưng với sự thấu cảm và tình yêu chân thành, họ biết rằng không có đường bay nào là không thể vượt qua.