Hơi lạnh thấu xương lan tỏa từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, nhưng Hứa Lạc biết đó không phải là cái lạnh của mùa đông. Đó là cái lạnh của sự sống đang dần rút cạn, cái lạnh của một kẻ đã đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng.
Cậu nằm trên sàn nhà lạnh lẽo của một căn hộ thuê rẻ tiền ở ngoại ô thành phố, nơi mùi ẩm mốc và tiếng chuột chạy trên trần nhà là những âm thanh duy nhất bầu bạn. Đôi mắt mờ đục của cậu nhìn trân trân lên trần nhà bong tróc từng mảng. Bên tai, tiếng tivi từ nhà hàng xóm vẫn đang phát bản tin giải trí đặc biệt: "Nghệ sĩ Piano tài năng Lâm Duệ vừa lập kỷ lục mới với bản giao hưởng 'Tro tàn'..."
Hứa Lạc nở một nụ cười cay đắng, máu tanh nồng trào ra nơi khóe miệng. "Tro tàn"... cái tên nghe thật mỉa mai làm sao. Đó chính là bản thảo cuối cùng mà cậu đã dốc cạn tâm huyết để viết, trước khi bị chính người mình yêu thương nhất – Lâm Duệ – đánh cắp và đẩy cậu vào con đường thân bại danh liệt. Cậu đã dành cả thanh xuân để làm cái bóng sau lưng hắn, để rồi cuối cùng, cái bóng ấy bị giẫm đạp không thương tiếc cho đến khi tan biến.
"Giá như..."
Hứa Lạc thào thào, tầm nhìn dần nhòe đi. Trong giây phút cận kề cái chết, trong đầu cậu không hiện lên ánh đèn sân khấu rực rỡ hay những tràng pháo tay giả dối. Hình ảnh hiện về lại là bóng lưng trầm mặc của một người đàn ông trong tiệm sửa đàn cũ kỹ ở thị trấn ven biển năm ấy. Người mà cậu từng gọi là "kẻ thấp kém", người đã lặng lẽ đặt một tách trà gừng ấm nóng lên bàn mỗi khi cậu luyện đàn đến đêm khuya, và cũng là người đã vì cậu mà đánh đổi cả tương lai phía trước.
Hơi thở lịm dần. Không gian rơi vào một khoảng hư không đen kịt và im lặng đến đáng sợ.
Bất chợt, một tiếng sấm nổ vang trời xé toạc bóng tối, khiến màng nhĩ Hứa Lạc đau nhức.
Cậu giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập như kẻ vừa từ cõi chết trở về. Lồng ngực phập phồng mạnh mẽ, nhịp tim đập liên hồi vào xương sườn – một cảm giác nóng hổi và sống động đến mức đau đớn. Hứa Lạc đưa tay lên ôm lấy cổ họng, cảm nhận dòng không khí tràn đầy lồng ngực. Cậu vẫn còn sống?
Ánh nắng chói chang chiếu qua ô cửa sổ gỗ khép hờ khiến cậu phải nheo mắt lại. Đây không phải là căn hầm tối tăm ở ngoại ô. Mùi hương trong không khí rất lạ — nó không có mùi rác thải hay ẩm mốc, mà là mùi nồng đậm của muối biển lẫn với hương gỗ thông ngai ngái, thanh khiết và dịu nhẹ.
Hứa Lạc run rẩy ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình. Cậu khựng lại. Đôi bàn tay không còn gầy gộc, xanh xao với những vết sẹo do làm lụng vất vả hay những đốt ngón tay thô ráp vì thời tiết mùa đông. Đó là đôi bàn tay của một chàng trai mười chín tuổi, thon dài, trắng trẻo và đầy sức sống.
Cậu bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch bông cũ kỹ với hoa văn cổ điển. Trên tờ lịch vạn niên treo trên tường cạnh chiếc đồng hồ quả lắc, con số 18 tháng 6 năm 201x đỏ rực đập vào mắt.
"Mười năm trước?" Hứa Lạc lẩm bẩm, giọng nói của cậu trong trẻo và cao vút, không còn khàn đục vì bạo bệnh.
Cậu loạng choạng tiến về phía cửa sổ, đôi tay run rẩy đẩy mạnh cánh cửa gỗ đã bạc màu sơn. Một cảnh tượng kỳ dị khiến cậu đứng sững như trời trồng:
Bên ngoài, những bông hoa phượng đỏ rực đang cháy hết mình dưới cái nắng gắt của tháng Sáu miền biển. Tiếng ve sầu kêu râm ran như muốn xé tan không gian yên bình. Thế nhưng, từ bầu trời trong xanh không một gợn mây ấy, những hạt tinh thể trắng xóa, lấp lánh như kim cương đang từ từ rơi xuống.
Tuyết.
Giữa cái nắng cháy da thịt của mùa hè, tuyết đang rơi dày đặc. Những bông tuyết chạm vào da thịt cậu, không lạnh lẽo như kiếp trước, mà lại mang theo một hơi ấm kỳ lạ. Chúng tan ra trên vai áo, thấm vào da thịt như thể đang gột rửa mọi u uất, mọi hận thù của một linh hồn vừa đi qua địa ngục.
Hứa Lạc đưa tay ra hứng lấy một bông tuyết. Nó không tan ngay, mà lấp lánh trên lòng bàn tay cậu như một lời hứa của định mệnh.
"Trọng sinh rồi... mình thực sự đã trở lại rồi."
Nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên gò má rồi thấm vào những bông tuyết mùa hè. Cậu không còn thấy sợ hãi trước sự kỳ quái của thời tiết, cậu chỉ thấy biết ơn. Biết ơn vì ông trời đã cho cậu một cơ hội để sửa chữa mọi sai lầm, để yêu lại một người mà cậu đã nợ cả cuộc đời.
Cậu đứng đó rất lâu, nhìn về phía cuối con phố dẫn ra cảng biển, nơi có tiệm sửa đàn nhỏ nằm im lìm dưới gốc cây ngô đồng đại thụ. Nơi đó, có một người đàn ông tên Tạ Biên đang chờ cậu, dù lúc này anh vẫn chưa hề hay biết rằng "định mệnh" của mình vừa từ cõi chết trở về.
Tuyết vẫn rơi, phủ trắng xóa những cánh phượng hồng trên sân trường phía xa, báo hiệu cho một chương mới của cuộc đời – một bản nhạc không còn những nốt trầm bi thương, mà sẽ chỉ còn lại những giai đoạn nồng nàn của tình yêu và sự cứu rỗi.
Hứa Lạc quay vào phòng, vơ lấy chiếc áo sơ mi mỏng khoác lên người. Cậu không thể chờ thêm được nữa. Cậu phải chạy đến tiệm sửa đàn đó ngay lập tức, để xem người đàn ông ấy có còn ở đó không, để xem vết sẹo trên tay anh có còn đau mỗi khi trời trở gió không.
Bước chân cậu rộn ràng trên cầu thang gỗ, mỗi bước đi như đang dẫm nát bóng ma của kiếp trước. Mùa hè năm ấy, tuyết rơi trắng xóa cả một miền ký ức.