MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Tái SinhChương 2

Bản Giao Hưởng Tái Sinh

Chương 2

1,032 từ · ~6 phút đọc

Hứa Lạc chạy điên cuồng trên con phố nhỏ dẫn ra phía cảng biển. Đôi chân trần chạm trên mặt nhựa đường nóng hổi, nhưng kỳ lạ thay, những bông tuyết mùa hè rơi xuống lại khiến làn da cậu mát rượi. Cư dân trong thị trấn đang đổ xô ra đường, người thì kinh ngạc đưa tay hứng tuyết, người thì lo sợ về một điềm báo kỳ quái. Nhưng Hứa Lạc không quan tâm, trong mắt cậu lúc này chỉ có một đích đến duy nhất.

Tiệm sửa nhạc cụ nằm khuất sau một gốc ngô đồng đại thụ, biển hiệu bằng gỗ đã bạc màu, chỉ còn lại ba chữ "Tiệm Tạ Biên" được khắc thô sơ.

Hứa Lạc khựng lại trước cánh cửa khép hờ. Mùi gỗ thông, mùi vecni và cả mùi thuốc lá rẻ tiền quen thuộc xộc vào cánh mũi khiến tim cậu thắt lại. Ở kiếp trước, cậu từng ghét cay ghét đắng cái mùi này. Cậu cho rằng nó đại diện cho sự nghèo nàn, cũ kỹ và tù túng. Cậu đã từng đứng ở chính cánh cửa này, ném vào mặt người đàn ông bên trong những lời cay nghiệt nhất để chạy theo phồn hoa đô thị.

Cậu run rẩy đẩy cửa. Tiếng chuông gió treo bên trên kêu lạch cạch khô khốc.

Trong không gian tràn ngập những mảnh vụn gỗ và những chiếc đàn cũ nát treo trên tường, một người đàn ông đang ngồi cúi đầu bên bàn gỗ dài. Anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám tro, lộ ra bờ vai rộng và những thớ cơ cánh tay săn chắc nhưng đầy vết chai sạn. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật những hạt bụi li ti đang nhảy múa quanh bóng dáng lầm lũi ấy.

Tiếng bào gỗ dừng lại. Người đàn ông không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp, khàn khàn như tiếng đá cuội cọ vào nhau vang lên:

"Tiệm hôm nay nghỉ. Tuyết rơi rồi, về nhà đi."

Nước mắt Hứa Lạc lại trực trào ra. Đúng là giọng nói này, cái tông giọng lạnh lùng nhưng luôn chứa đựng sự bao dung mà kiếp trước cậu chưa từng trân trọng.

"Anh Tạ..."

Cái bào gỗ trên tay người đàn ông khựng lại. Tạ Biên chậm rãi ngẩng đầu lên. Gương mặt anh góc cạnh, nước da ngăm đen vì nắng gió miền biển, và đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một đại dương u tối. Trên cánh tay phải của anh, một vết sẹo dài từ khuỷu tay kéo xuống tận cổ tay vẫn còn đỏ hồng – vết tích của một vụ nổ trong phòng nhạc năm đó, khi anh lao vào đống lửa chỉ để cứu lấy chiếc dương cầm cho cậu.

Tạ Biên nhìn thấy chàng trai trẻ đứng ở cửa, đôi mắt đỏ hoe, tóc tai rối bời vì chạy gấp. Anh khẽ nhíu mày, đặt chiếc bào gỗ xuống, ánh mắt thoáng qua một tia bối rối nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ lãnh đạm thường thấy.

"Hứa Lạc? Sao lại chạy ra đây? Cậu không chuẩn bị cho kỳ thi lên thành phố à?"

Hứa Lạc không trả lời. Cậu lao tới, chẳng màng đến những mảnh gỗ vụn dưới sàn, gạt phắt mọi khoảng cách mà ôm chầm lấy thắt lưng của người đàn ông. Cậu áp mặt vào tấm lưng rộng lớn, nóng hổi của anh, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ cơ thể người đàn ông ấy.

Tạ Biên sững sờ. Toàn thân anh cứng đờ như một khối gỗ mục. Đã bao giờ Hứa Lạc chủ động chạm vào anh đâu? Cậu vốn dĩ thanh cao, sạch sẽ, luôn giữ khoảng cách với một gã thợ sửa đàn đầy mùi dầu máy như anh cơ mà.

"Cậu... cậu làm sao thế?" Tạ Biên lúng túng, đôi bàn tay to lớn, đầy vết chai định đẩy cậu ra nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung, không nỡ chạm vào bờ vai đang run rẩy của chàng trai nhỏ.

"Anh Tạ, em không đi nữa." Hứa Lạc nghẹn ngào, giọng nói dán chặt vào tấm áo đẫm mồ hôi của anh. "Em không lên thành phố nữa. Em ở lại đây với anh... em muốn ở lại đây."

Tạ Biên im lặng rất lâu. Anh không biết điều gì đã xảy ra với cậu nhóc kiêu ngạo này chỉ sau một đêm. Anh chỉ biết rằng, hơi ấm từ vòng tay này chân thật đến mức khiến trái tim khô héo của anh nảy mầm một nỗi khao khát điên rồ.

Anh nhẹ nhàng xoay người lại, nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của Hứa Lạc lên. Đôi bàn tay thô ráp chạm vào làn da mịn màng của cậu, run rẩy như sợ mình sẽ làm bẩn một món đồ sứ quý giá.

"Hứa Lạc, đừng nói đùa. Cậu có tiền đồ, có tài năng. Chỗ của cậu là sân khấu rực rỡ, không phải cái tiệm nát này."

Hứa Lạc nhìn thẳng vào đôi mắt anh, ánh mắt cậu chứa đựng sự kiên định của một kẻ đã từng chết đi một lần. Cậu cầm lấy bàn tay có vết sẹo của anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó.

Tạ Biên như bị điện giật, hơi thở trở nên dồn dập. Đồng tử anh co rút lại, nhìn chằm chằm vào bờ môi mềm mại đang chạm lên vết sẹo xấu xí của mình. Một luồng điện nóng rực chạy dọc sống lưng, đánh thức bản năng chiếm hữu bấy lâu nay anh vẫn luôn dùng lý trí để kìm nén.

Bên ngoài, tuyết mùa hè vẫn rơi, phủ trắng xóa cả gốc ngô đồng. Trong tiệm đàn nhỏ, bầu không khí bắt đầu đặc quánh lại bởi hơi thở của hai con người. Tạ Biên nhìn chàng trai trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa sùng bái, vừa muốn vò nát.

"Cậu có biết mình đang làm gì không, Hứa Lạc?" giọng anh khàn đặc, đầy sự đe dọa.

Hứa Lạc kiễng chân lên, hơi thở thơm mát phả vào chóp mũi anh, cậu thì thầm:

"Em biết. Em muốn anh... dạy em sửa đàn. Cả ngày lẫn đêm."