MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Tái SinhChương 3

Bản Giao Hưởng Tái Sinh

Chương 3

940 từ · ~5 phút đọc

Tạ Biên giật phắt bàn tay lại như thể vừa bị lửa đốt. Anh lùi lại một bước, va phải chiếc bàn gỗ dài khiến những con ốc vít và vụn bào rơi lả tả xuống sàn. Đôi mắt anh dao động dữ dội, sự kinh ngạc trộn lẫn với một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đối với một người đàn ông sống bằng bản năng và sự thô ráp như anh, sự dịu dàng đột ngột của Hứa Lạc giống như một loại độc dược mang vị ngọt, khiến anh vừa say đắm vừa muốn trốn chạy.

"Hứa Lạc, cậu... cậu đừng có đùa quá trớn." Giọng Tạ Biên thấp xuống, mang theo hơi thở dồn dập. "Cậu là sinh viên trường nhạc, bàn tay cậu là để chạm vào phím đàn, không phải để chạm vào những thứ nhám chúa, bẩn thỉu này. Về đi, coi như tôi chưa nghe thấy gì."

Hứa Lạc không lùi bước. Cậu nhìn thẳng vào đôi bàn tay đang run rẩy của Tạ Biên – đôi bàn tay mà kiếp trước đã từng lướt trên những phím đàn đen trắng tài hoa không kém gì cậu, trước khi nó bị hủy hoại vì sự ích kỷ của chính cậu.

"Em không đùa." Hứa Lạc tiến lại gần, từng bước một, dồn người đàn ông to lớn vào thế bí giữa đống nhạc cụ ngổn ngang. "Kiếp này, em không muốn làm thiên tài cô độc nữa. Em muốn làm người thợ bên cạnh anh. Anh không đuổi em đi được đâu."

Tạ Biên nhìn chàng trai trước mặt, cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh đã thầm yêu Hứa Lạc từ những ngày cậu còn là một đứa trẻ ôm cây đàn nhỏ chạy qua tiệm của anh. Nhưng anh luôn biết thân biết phận, anh chỉ là một gã thợ sửa đàn què cụt, một kẻ đã bị hào quang từ bỏ. Thế nhưng, ánh mắt của Hứa Lạc lúc này lại nồng nhiệt đến mức khiến lớp băng phòng bị quanh tim anh tan chảy từng mảng lớn.

"Lên gác mái đi." Tạ Biên thở dài, dường như đã chịu thua trước sự bướng bỉnh này. "Trời sắp tối rồi, tuyết bên ngoài vẫn rơi, cậu không về được đâu. Trên gác có một căn phòng trống, vốn để chứa đàn cũ, cậu ở tạm đó tối nay."

Căn gác mái của tiệm sửa đàn nhỏ hẹp và đầy mùi gỗ thông già. Ánh hoàng hôn tím thẫm hòa cùng ánh sáng kỳ ảo của những bông tuyết mùa hè hắt qua ô cửa kính tròn, tạo nên một không gian hư thực.

Tạ Biên lầm lũi bê một chồng kịch bản và mấy chiếc hộp gỗ sang một bên để dọn chỗ cho Hứa Lạc. Mỗi lần anh cử động, những thớ cơ trên lưng lại căng lên dưới lớp áo ba lỗ mỏng, mồ hôi thấm đẫm làm lộ rõ những đường nét nam tính, vững chãi. Hứa Lạc đứng ở cửa, nhìn bóng lưng ấy mà tim đập liên hồi. Kiếp trước, cậu đã quá quen với những bộ vest sang trọng, những mùi nước hoa đắt tiền của giới thượng lưu, để rồi cuối cùng nhận ra, mùi mồ hôi nồng đậm vị đàn ông và mùi gỗ mục này mới là thứ khiến cậu thấy bình yên nhất.

"Chỗ này hơi bụi..." Tạ Biên vừa nói vừa quay lại, không ngờ Hứa Lạc đã đứng sát ngay sau lưng mình.

Không gian chật hẹp của căn gác mái khiến hai cơ thể gần như dán chặt vào nhau. Tạ Biên có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ làn da trắng trẻo của chàng trai nhỏ, còn Hứa Lạc thì nghe rõ mồn một nhịp tim đập thình thịch của người đàn ông đối diện.

Một hạt tuyết mùa hè vương trên tóc Hứa Lạc bắt đầu tan chảy, biến thành một giọt nước nhỏ lăn xuống trán, rồi qua đôi mắt long lanh, dừng lại ở chóp mũi. Tạ Biên nhìn chằm chằm vào giọt nước ấy, cổ họng anh khô khốc. Bản năng của một người đàn ông trưởng thành bắt đầu trỗi dậy, gào thét đòi hỏi anh phải chiếm lấy đôi môi đang mím chặt kia.

"Anh Tạ..." Hứa Lạc thì thầm, bàn tay cậu vô thức bám vào cánh tay săn chắc của anh. "Anh vẫn còn đau ở đây phải không?"

Cậu vuốt nhẹ lên vết sẹo dài. Tạ Biên rùng mình, một luồng điện xẹt qua sống lưng. Anh không chịu nổi nữa, bàn tay to lớn đột ngột siết lấy eo Hứa Lạc, kéo mạnh cậu vào lòng mình.

"Cậu có biết mình đang khơi dậy thứ gì không?" Tạ Biên nghiến răng, giọng nói trầm đục đầy đe dọa. "Nếu cậu còn tiếp tục, tôi sẽ không quan tâm cậu là ai nữa đâu."

Hứa Lạc không sợ hãi, trái lại, cậu khẽ mỉm cười, đôi mắt cong lên đầy vẻ khiêu khích nhưng cũng chứa chan tình cảm. Cậu vòng tay qua cổ anh, kéo đầu anh xuống thấp hơn, hơi thở phả sát vào môi anh:

"Vậy thì đừng quan tâm nữa. Anh Tạ, em là của anh mà."

Tiếng sấm lại vang lên bên ngoài, nhưng trong căn gác mái ngập mùi gỗ già, chỉ còn lại tiếng hơi thở hỗn loạn và sự va chạm của hai tâm hồn đang khao khát tìm về phía nhau sau bao năm tháng lỡ làng. Tạ Biên cúi xuống, nụ hôn của anh không hề dịu dàng, nó mang theo sự chiếm hữu, sự thèm khát và cả nỗi đau khổ bị kìm nén suốt mười năm qua.