MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Tái SinhChương 4

Bản Giao Hưởng Tái Sinh

Chương 4

1,097 từ · ~6 phút đọc

Nụ hôn của Tạ Biên không giống như những gì Hứa Lạc từng tưởng tượng về một sự lãng mạn nhẹ nhàng. Nó thô bạo, vụng về và đầy rẫy sự tuyệt vọng. Nó giống như cách anh bào một thanh gỗ thô — dứt khoát, mạnh mẽ và để lại những vết hằn sâu sắc. Đôi bàn tay to bản, chai sạn của anh siết chặt lấy gáy Hứa Lạc, như thể muốn khảm cậu vào cơ thể mình, ngăn không cho cậu tan biến như những bông tuyết mùa hè ngoài kia.

Hứa Lạc run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự sung sướng đến tê dại. Cậu hé môi, đón nhận sự xâm nhập nồng đậm mùi thuốc lá và vị đắng của cà phê rẻ tiền từ anh. Cậu đáp lại bằng tất cả sự chân thành và hối lỗi của một linh hồn đã từng đi qua cái chết. Đôi tay trắng trẻo của cậu luồn vào mái tóc cứng và hơi rối của Tạ Biên, kéo anh lại gần hơn, sâu hơn.

Bất thình lình, Tạ Biên đẩy mạnh Hứa Lạc ra.

Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng như vừa chạy một quãng đường dài. Đôi mắt anh vằn lên những tia máu, nhìn chằm chằm vào đôi môi sưng đỏ và ánh mắt mơ màng của Hứa Lạc. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, những gân xanh nổi lên trên cánh tay có vết sẹo dài.

"Cậu điên rồi..." Tạ Biên gầm lên một tiếng thấp, giọng nói khàn đặc vì dục vọng đang bị kiềm nén đến cực hạn. "Tôi là cái gì cơ chứ? Một gã thợ què, một kẻ không có tương lai. Còn cậu là một nghệ sĩ! Cậu có biết mình vừa làm gì không? Cậu đang tự hủy hoại chính mình đấy!"

Hứa Lạc tựa lưng vào chồng gỗ cũ, hơi thở vẫn chưa ổn định. Cậu không hề giận dữ, chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông đang cố dùng sự thô lỗ để che đậy sự tự ti của chính mình.

"Tương lai của em không nằm ở thành phố rực rỡ kia, anh Tạ." Hứa Lạc bước tới, từng bước chậm rãi, cho đến khi mũi chân cậu chạm vào mũi ủng da cũ kỹ của anh. "Tương lai của em nằm ở đôi bàn tay này."

Cậu nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải của Tạ Biên, nâng lên và áp vào má mình. Cảm giác thô ráp của những vết chai tay chạm vào làn da mịn màng tạo nên một sự tương phản đến đau lòng.

"Kiếp... ý em là, em đã nhìn thấy cái tương lai rực rỡ đó rồi. Nó lạnh lẽo và giả dối lắm." Hứa Lạc thì thầm, đôi mắt cậu lấp lánh như chứa cả một dòng sông sao. "Ở đó không có anh. Không có ai sửa đàn cho em, không có ai pha trà gừng cho em, cũng không có ai nhìn em bằng ánh mắt này. Em không cần cái tương lai đó."

Tạ Biên đứng lặng người. Những lời nói của Hứa Lạc như những mũi kim đâm xuyên qua lớp vỏ bọc cứng nhắc mà anh đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm. Anh muốn mắng cậu, muốn đuổi cậu đi, nhưng trái tim anh lại phản bội lý trí. Nó đang đập loạn nhịp, gào thét đòi hỏi được bao bọc lấy sinh linh nhỏ bé này.

"Cậu sẽ hối hận." Tạ Biên nghiến răng, giọng nói đầy sự cay đắng.

"Nếu em rời đi, đó mới là lúc em hối hận nhất." Hứa Lạc mỉm cười, nụ cười thanh khiết như đóa hoa vừa nở sau cơn mưa. "Anh Tạ, tối nay em có thể ngủ lại đây không? Em sợ cái lạnh ngoài kia lắm."

Tạ Biên nhìn ra cửa sổ tròn. Tuyết mùa hè vẫn rơi, phủ một lớp trắng xóa lên mái nhà, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch đến lạ kỳ. Anh thở dài, sự cứng rắn trong đôi mắt dần biến mất, chỉ còn lại một sự dung túng vô bờ bến.

"Đợi ở đây. Tôi đi lấy chăn."

Anh quay lưng đi, bước chân có chút nặng nề và lúng túng. Hứa Lạc nhìn theo bóng lưng ấy, khẽ hít một hơi thật sâu mùi gỗ và mùi khói thuốc còn vương lại trong không gian. Cậu ngồi xuống chiếc nệm cũ trải dưới sàn, cảm giác bình yên chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể.

Một lát sau, Tạ Biên quay lại với một chiếc chăn bông dày mùi nắng và một chiếc đèn bão nhỏ. Anh đặt chiếc đèn xuống góc phòng, ánh sáng vàng cam dịu nhẹ tỏa ra, xua tan bóng tối âm u của căn gác mái. Anh không nhìn cậu, chỉ lẳng lặng trải chăn ra, động tác vụng về nhưng cực kỳ cẩn thận.

"Ngủ đi. Sáng mai tôi đưa cậu về sớm."

Tạ Biên định bước xuống cầu thang, nhưng một bàn tay nhỏ nhắn đã giữ lấy gấu áo anh.

"Anh không ngủ ở đây sao?" Hứa Lạc ngước mắt nhìn anh, trong ánh mắt có chút mong chờ, chút yếu đuối.

Tạ Biên khựng lại, anh không quay đầu, chỉ thấp giọng nói: "Giường nhỏ lắm, không đủ chỗ cho hai người đâu. Tôi xuống xưởng ngủ."

"Anh Tạ..." Hứa Lạc khẽ gọi, giọng cậu run run. "Em sợ... anh đừng đi."

Đó là một lời nói dối vụng về, nhưng lại là đòn chí mạng đánh vào tâm lý bảo bọc của Tạ Biên. Anh đứng chôn chân tại chỗ rất lâu, cuối cùng, hơi thở dài của sự đầu hàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Tạ Biên tắt đèn bão, căn phòng rơi vào bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo của tuyết hắt qua cửa sổ.

Anh chậm rãi nằm xuống cạnh Hứa Lạc, giữ một khoảng cách nhất định như thể sợ mình sẽ chạm vào vùng cấm địa. Hứa Lạc mỉm cười trong bóng tối, cậu nghiêng người, không một chút do dự mà rúc vào lòng ngực vững chãi của người đàn ông bên cạnh.

Tạ Biên cứng đờ người, nhưng rồi anh cũng từ từ đưa cánh tay đầy sẹo ra, ôm lấy bờ vai gầy của chàng trai. Trong bóng tối của căn gác mái, giữa cái nắng hè mà tuyết rơi trắng xóa, hai linh hồn tổn thương cuối cùng cũng tìm thấy hơi ấm của nhau.

Nhưng Tạ Biên biết, đây chỉ là khởi đầu của một cơn bão lòng mà anh có lẽ sẽ không bao giờ thoát ra được.