Ánh nắng tháng Sáu len lỏi qua ô cửa kính tròn, nhảy múa trên gương mặt thanh tú của Hứa Lạc. Cậu khẽ nheo mắt, cảm nhận một luồng hơi ấm bao bọc quanh mình. Không phải là hơi ấm của chăn bông, mà là sự vững chãi từ một lồng ngực rộng lớn và nhịp đập trầm ổn của một trái tim sống động.
Hứa Lạc không mở mắt ngay. Cậu hít một hơi thật sâu, mùi gỗ thông nồng đậm quyện với mùi da thịt đàn ông đặc trưng của Tạ Biên xộc vào cánh mũi. Cảm giác này thật đến mức khiến sống mũi cậu cay cay. Kiếp trước, trong những đêm cuối đời lạnh lẽo, cậu đã bao nhiêu lần mơ về hơi ấm này nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng.
Cậu khẽ cử động, và ngay lập tức, vòng tay đang ôm lấy vai cậu siết chặt lại một chút như một phản xạ tự nhiên. Tạ Biên đã thức từ lâu. Anh nằm đó, bất động, đôi mắt thâm trầm nhìn trân trân lên trần nhà gỗ, dường như đang cố gắng phân định xem thực tại này là thật hay là một trò đùa của tạo hóa.
"Dậy rồi à?" Giọng Tạ Biên khàn đặc, rung lên từ lồng ngực lan sang cả người Hứa Lạc.
Hứa Lạc ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt phức tạp của anh. Cậu không né tránh, mà ngược lại còn rúc sâu hơn vào lòng anh, giọng ngái ngủ: "Sớm thế anh..."
Tạ Biên khựng lại, bàn tay to bản vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của cậu, động tác vừa vụng về vừa cưng chiều. "Tuyết ngừng rơi rồi. Nắng lên rồi, tôi xuống nấu chút gì đó, xong rồi đưa cậu về."
Nói rồi, anh dứt khoát ngồi dậy, che giấu sự lúng túng bằng cách vơ lấy chiếc áo thun vắt trên đầu giường. Hứa Lạc nhìn bóng lưng rộng lớn với những vết sẹo mờ nhạt của anh, lòng thầm thề: Kiếp này, em sẽ không để bóng lưng ấy phải cô độc nữa.
Bữa sáng thật đơn giản: hai bát mì tôm bốc khói nghi ngút đặt trên chiếc bàn gỗ đầy những vết dầu máy và mùn cưa. Tạ Biên lặng lẽ gắp thêm cho cậu một quả trứng ốp la rìa cạnh vàng giòn, còn bản thân thì chỉ ăn vội vàng như một thói quen của người lao động.
"Ăn đi, rồi tôi đưa cậu ra bến xe." Tạ Biên không nhìn cậu, đôi mắt anh dán chặt vào bát mì.
Hứa Lạc cầm đũa, thong thả nói: "Em nói rồi, em không đi đâu cả. Lát nữa em sẽ về nhà lấy ít đồ, rồi em dọn sang đây ở với anh."
"Khụ!" Tạ Biên bị sặc nước dùng, anh ho sặc sụa, gương mặt ngăm đen đỏ bừng lên. "Cậu nói cái gì? Dọn sang đây? Hứa Lạc, cậu đừng có bốc đồng. Đây là tiệm sửa đàn, không phải khách sạn, cũng không phải nơi để cậu chơi trò gia đình."
"Em không chơi." Hứa Lạc buông đũa, ánh mắt kiên định. "Em nghiêm túc. Em sẽ giúp anh sửa đàn, em sẽ..."
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng gõ cửa sắt khô khốc và thô bạo cắt ngang lời cậu. Tạ Biên nhíu mày, bản năng của anh lập tức trở nên cảnh giác. Anh đứng dậy, lau tay vào chiếc khăn vắt vai rồi bước ra phía cửa tiệm. Hứa Lạc cũng tò mò đi theo sau.
Cánh cửa sắt vừa kéo lên, một hình bóng bảnh bao trong bộ đồ hiệu đắt tiền đã xông vào. Đó là một chàng trai trẻ, mái tóc vuốt keo láng mượt, gương mặt mang nét hào nhoáng của phố thị nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Hứa Lạc! Cậu điên rồi sao? Điện thoại thì tắt máy, cả nhà tìm cậu loạn lên kia kìa!"
Tim Hứa Lạc đập hẫng một nhịp. Lâm Duệ.
Kiếp trước, đây là "người bạn thân nhất", là "người tình trong mộng" mà cậu đã dốc hết tâm can để nâng đỡ, để rồi cuối cùng bị chính hắn đâm một nhát sau lưng đến mức tán gia bại sản. Nhìn thấy gương mặt giả tạo ấy vào lúc này, một luồng khí lạnh buốt từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu cậu.
Lâm Duệ không thèm nhìn đến Tạ Biên đang đứng như một pho tượng đá bên cạnh, hắn lao đến định nắm lấy tay Hứa Lạc: "Đi theo tớ về ngay. Sáng nay có buổi phỏng vấn của học viện âm nhạc thành phố, cậu định bỏ lỡ cơ hội cả đời này chỉ vì cái tiệm nát này sao?"
Hứa Lạc lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm tay của Lâm Duệ như tránh một thứ rác bẩn. Cậu nấp sau bóng lưng vững chãi của Tạ Biên, bàn tay run run nắm chặt lấy gấu áo của anh.
Ánh mắt Tạ Biên lạnh xuống. Anh nhích người lên một chút, chắn hoàn toàn tầm nhìn của Lâm Duệ đối với Hứa Lạc. Chiều cao vượt trội và khí thế phong trần, đầy áp lực của người đàn ông thợ máy khiến Lâm Duệ phải khựng lại, hơi e dè.
"Cậu ta nói cậu ta không muốn đi." Tạ Biên trầm giọng, giọng nói mang theo sự đe dọa tiềm tàng của một con thú dữ đang bảo vệ lãnh thổ.
"Anh là cái thá gì mà xen vào chuyện của chúng tôi?" Lâm Duệ gầm lên, cố lấy lại vẻ tự tin. "Hứa Lạc, cậu nhìn lại đi! Cậu định chôn vùi tài năng của mình ở chỗ bẩn thỉu này với cái gã thợ què này sao? Cậu bị ma ám rồi à?"
Hứa Lạc hít một hơi thật sâu, cậu bước lên một bước, đứng sóng đôi bên cạnh Tạ Biên. Cậu ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn Lâm Duệ lạnh lẽo đến mức khiến hắn phải rùng mình.
"Lâm Duệ, người bị ma ám là tôi của ngày xưa. Còn bây giờ, tôi tỉnh rồi." Hứa Lạc dõng dạc nói, từng chữ như đóng đinh. "Từ giờ trở đi, chuyện của tôi không liên quan đến cậu. Biến khỏi đây trước khi tôi báo cảnh sát vì tội xâm nhập bất hợp pháp."
"Cậu..." Lâm Duệ trợn mắt, không thể tin được một Hứa Lạc luôn phục tùng mình lại có thể nói ra những lời như vậy.
Tạ Biên không nói lời thứ hai, anh tiến lên một bước, bàn tay to lớn bóp chặt lấy bả vai Lâm Duệ, lực đạo mạnh đến mức khiến hắn tái mặt vì đau.
"Cậu ta bảo cậu biến. Có cần tôi tiễn một đoạn không?"
Nhìn vào đôi mắt sâu hoắm, đầy sát khí của Tạ Biên, Lâm Duệ biết mình không thể làm gì hơn. Hắn hậm hực giật vai ra, trước khi rời đi còn không quên để lại một câu cay nghiệt: "Hứa Lạc, rồi cậu sẽ phải bò về cầu xin tôi thôi! Để xem một nghệ sĩ như cậu sống sót thế nào với đống gỗ vụn này!"
Cánh cửa sắt sập xuống với một tiếng động chói tai. Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng, nhưng không khí trong tiệm lúc này lại trở nên đặc quánh.
Tạ Biên quay lại nhìn Hứa Lạc, đôi lông mày rậm cau lại: "Người đó là ai? Cậu vì tôi mà từ bỏ cơ hội ở thành phố sao?"
Hứa Lạc không trả lời, cậu lao vào lòng Tạ Biên, ôm chặt lấy thắt lưng anh, bả vai khẽ run lên. Không phải vì sợ Lâm Duệ, mà vì nỗi sợ hãi quá khứ vừa ập đến khiến cậu nhận ra mình cần người đàn ông này đến nhường nào.
"Anh Tạ... đừng đẩy em đi, được không?"
Tạ Biên thở dài, bàn tay đầy vết chai sạn nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu. Anh không biết chàng trai này đang che giấu điều gì, nhưng cái cách cậu bám lấy anh giống như người sắp chết đuối vớ được cọc khiến lòng anh đau thắt lại.
"Được rồi, không đẩy." Anh thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng rực làm dịu đi cái lạnh trong lòng Hứa Lạc. "Nhưng nếu cậu hối hận, tôi sẽ không cho cậu cơ hội chạy trốn lần nữa đâu."
Hứa Lạc mỉm cười trong nước mắt. Cậu biết, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng kiếp này, cậu có một ngọn núi để tựa vào.