Sau khi Lâm Duệ rời đi trong sự nhục nhã, bầu không khí trong tiệm sửa đàn dường như đặc quánh lại. Tạ Biên không hỏi thêm về gã thanh niên bóng bẩy kia, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại quét qua đôi bàn tay trắng trẻo của Hứa Lạc, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay đầy vết chai sạn và sẹo lồi của chính mình. Sự im lặng của anh giống như một vực thẳm mà Hứa Lạc đang cố sức lấp đầy.
Buổi chiều hôm đó, Hứa Lạc về nhà lấy đồ. Ngôi nhà cũ của cậu nằm ở phía bên kia thị trấn, nơi cha mẹ cậu vẫn luôn hy vọng đứa con trai duy nhất sẽ trở thành một nghệ sĩ piano danh tiếng để làm rạng danh dòng họ. Đối mặt với sự ngỡ ngàng và giận dữ của gia đình khi nghe cậu tuyên bố sẽ tạm hoãn việc lên thành phố, Hứa Lạc chỉ im lặng. Cậu không thể giải thích về cái chết đau đớn ở kiếp trước, cũng không thể nói rằng thành công mà họ mong đợi thực chất là một cái bẫy chết người.
Cậu chỉ thu dọn một chiếc vali nhỏ, vài bộ quần áo đơn giản và cuốn sổ tay chép nhạc đã sờn gáy, rồi dứt khoát quay lại tiệm sửa đàn của Tạ Biên.
Khi Hứa Lạc quay lại, trời đã bắt đầu sập tối. Tuyết mùa hè đã tan hết, để lại một mặt đường ẩm ướt và mùi đất nồng ngai ngái. Trong xưởng gỗ, ánh đèn vàng hiu hắt tỏa ra, Tạ Biên đang lom khom bên bếp lò nhỏ ở phía sau sân.
"Về rồi à?" Anh hỏi mà không ngẩng đầu lên, tay vẫn bận rộn lật những miếng cá biển trên chảo dầu nóng hổi.
"Vâng, em về rồi." Hứa Lạc đặt vali vào góc căn gác mái, rồi xắn tay áo đi xuống bếp. "Để em giúp anh."
"Khỏi đi, mùi dầu mỡ ám vào người cậu khó ngửi lắm." Tạ Biên hơi né tránh khi Hứa Lạc tiến lại gần.
Nhưng Hứa Lạc như không nghe thấy, cậu cầm lấy rổ rau muống vừa rửa, đứng sát bên cạnh anh. Không gian bếp nhỏ hẹp khiến bả vai của hai người thỉnh thoảng lại va vào nhau. Tạ Biên mặc một chiếc áo thun sát nách đã sờn, mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với mùi khói bếp và vị mặn của cá kho gừng tạo nên một thứ hương vị rất "đời", rất thật, khác hẳn với những bữa tiệc rượu vang xa hoa mà giả tạo ở kiếp trước.
Bữa cơm được dọn ra trên chiếc bàn gỗ nhỏ kê ngoài hiên sau, nhìn ra một mảnh vườn đầy cỏ dại và những gốc cây khô. Món cá kho gừng của Tạ Biên rất cay, vị cay nồng xộc lên tận mũi, khiến đầu lưỡi Hứa Lạc tê dại.
"Cay lắm à?" Tạ Biên nhận ra đôi môi của Hứa Lạc bắt đầu đỏ mọng lên vì nóng và cay, anh vội vàng đứng dậy đi lấy một ly nước lọc.
"Không... ngon lắm anh." Hứa Lạc vừa ăn vừa hít hà, nước mắt không biết vì cay hay vì xúc động mà cứ trực trào ra.
Tạ Biên đưa ly nước cho cậu, nhưng khi tay hai người chạm nhau, anh lập tức rụt lại như bị điện giật. Anh cúi đầu nhìn vào bát cơm của mình, đôi lông mày rậm hơi nhíu lại.
"Hứa Lạc này."
"Dạ?"
"Tại sao lại là tôi?" Tạ Biên trầm giọng, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào một vết nứt trên bàn. "Cậu có Lâm Duệ, có tương lai, có cả thế giới ngoài kia. Tại sao lại chọn chui vào cái xưởng gỗ mục nát này với một gã thợ chẳng ra gì như tôi?"
Hứa Lạc buông đũa, cậu nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện. Trong ánh đèn dầu lù mù, gương mặt Tạ Biên hiện lên với những đường nét khắc khổ nhưng vô cùng cương trực.
"Vì ở ngoài kia không có ai thương em bằng anh." Hứa Lạc nói, giọng cậu run rẩy nhưng kiên định. "Và vì... đôi tay này của anh, là vì cứu em mà hỏng. Kiếp này, em muốn làm đôi tay của anh."
Tạ Biên khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Hứa Lạc, ánh mắt chứa đựng một sự giằng xé dữ dội giữa lý trí và tình cảm. Anh muốn nói rằng anh không cần sự thương hại, nhưng hơi ấm từ sự hiện diện của cậu lúc này lại giống như một loại thuốc phiện, khiến anh không nỡ đẩy ra.
Dưới gầm bàn, Hứa Lạc khẽ đưa chân mình chạm vào chân Tạ Biên. Một sự đụng chạm vô tình nhưng đầy ám muội. Tạ Biên rùng mình, anh lập tức thu chân lại, ánh mắt né tránh nhìn ra khoảng tối ngoài vườn.
"Ăn nhanh đi rồi còn nghỉ sớm. Mai còn phải dọn lại đống nhạc cụ cũ trong kho."
Anh nói nhanh, giọng khàn đặc, rồi đứng dậy bê bát đĩa đi thẳng vào trong, để lại Hứa Lạc ngồi đó với nụ cười nhàn nhạt trên môi. Cậu nhận ra, dù Tạ Biên có cố gắng tỏ ra lạnh lùng đến đâu, thì sự xao động trong ánh mắt anh đã phản bội tất cả.
Đêm đó, nằm trên căn gác mái, Hứa Lạc nghe thấy tiếng Tạ Biên trở mình liên tục ở phía dưới xưởng gỗ. Tiếng sóng biển rì rào xa xa và mùi gỗ thông bao bọc lấy cậu. Đây mới là cuộc sống mà cậu hằng ao ước — không hào nhoáng, không tung hô, chỉ có vị cay nồng của bữa cơm chiều và hơi ấm của người đàn ông mà cậu thương sâu sắc.
Trong bóng tối, Hứa Lạc khẽ thì thầm vào thinh không: "Anh Tạ, đêm nay chỉ là bắt đầu thôi."