Cơn bão tình ái trong xưởng gỗ dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập của hai người hòa quyện vào không gian đặc quánh mùi gỗ thông và dư vị nồng nàn của da thịt. Tạ Biên khẽ cựa mình, anh vơ lấy chiếc áo khoác cũ dưới sàn, cẩn thận bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy vì mệt của Hứa Lạc, rồi bế thốc cậu lên căn gác mái.
Bên ngoài, trời đột ngột đổ mưa. Những giọt mưa mùa hạ gõ nhịp lạch cạch trên mái tôn, tạo nên một bản nhạc đơn độc giữa đêm vắng.
Tạ Biên đặt Hứa Lạc xuống chiếc nệm vải thô. Ánh trăng sau mưa nhạt nhòa hắt qua ô cửa sổ, soi rõ những dấu vết đỏ hồng mà anh đã để lại trên làn da trắng sứ của cậu. Nhìn thấy chúng, lòng Tạ Biên bỗng dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn sự tự tôn của một người đàn ông vừa đánh dấu được chủ quyền. Anh vặn nhỏ đèn dầu, lẳng lặng đi lấy một thau nước ấm và chiếc khăn sạch.
Hứa Lạc nằm nghiêng, đôi mắt lờ đờ vì kiệt sức nhưng vẫn không rời khỏi bóng dáng lầm lũi của người đàn ông. Khi Tạ Biên ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng lau đi những mồ hôi và dấu vết hoan lạc trên người cậu, Hứa Lạc khẽ rùng mình, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cổ tay đầy sẹo của anh.
"Anh Tạ... anh đang hối hận sao?" Hứa Lạc thào thào, giọng nói khản đặc đầy lo lắng.
Tạ Biên dừng động tác, anh ngước mắt nhìn cậu. Trong bóng tối, đôi mắt anh sâu thẳm như biển cả đêm khuya, chứa đựng một thứ tình cảm nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Tôi không hối hận vì đã chạm vào cậu." Tạ Biên trầm giọng, bàn tay trái thô ráp vuốt ve gò má cậu. "Tôi chỉ hối hận vì mình không thể cho cậu một nơi tốt đẹp hơn chiếc bàn gỗ đầy bụi bặm đó."
Hứa Lạc mỉm cười, nụ cười thanh khiết như đóa hoa nở muộn sau mưa. Cậu kéo bàn tay anh áp vào tim mình, cảm nhận nhịp đập rộn ràng nơi lồng ngực.
"Đối với em, đó là nơi lộng lẫy nhất thế giới. Vì ở đó, cuối cùng anh cũng đã chịu thừa nhận là anh cần em."
Tạ Biên thở dài, anh buông chiếc khăn xuống, nằm xuống cạnh cậu và kéo Hứa Lạc vào lòng. Tiếng mưa rơi ngoài hiên càng lúc càng nặng hạt, hơi lạnh tràn vào nhưng bên trong căn gác nhỏ lại nóng rực hơi ấm của hai con người.
"Hứa Lạc này..." Tạ Biên đột ngột lên tiếng, giọng nói lẫn vào tiếng mưa. "Mười năm trước, khi xưởng nhạc bị cháy, lúc tôi lao vào cứu cây đàn đó... thật ra tôi không chỉ cứu cây đàn. Tôi cứu giấc mơ của tôi. Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu tôi không còn chơi đàn được nữa, thì ít nhất tôi cũng phải giữ lại được đôi tay cho cậu chơi."
Hứa Lạc khựng lại, hơi thở nghẹn ngào. Đây là lần đầu tiên Tạ Biên tự thú về tâm tư của mình năm ấy.
"Tôi vốn định sẽ đứng từ xa nhìn cậu tỏa sáng, nhìn cậu đứng trên đỉnh cao của thế giới. Nhưng đêm nay..." Tạ Biên siết chặt vòng tay, tham lam hít hà mùi hương trên tóc cậu. "Đêm nay tôi nhận ra mình ích kỷ hơn mình tưởng. Tôi muốn giấu cậu đi, muốn cậu chỉ chơi đàn cho một mình tôi nghe."
Hứa Lạc xoay người lại, vùi mặt vào lồng ngực vững chãi của anh, nước mắt ấm nóng thấm vào lớp áo của Tạ Biên.
"Em sẽ chỉ chơi cho anh nghe thôi. Cả đời này, phím đàn của em chỉ vang lên vì anh."
Dưới hiên mưa rả rích, lời tự thú của người đàn ông thợ máy giống như một lời thề nguyện không lời. Tạ Biên biết, cuộc sống phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, những kẻ như Lâm Duệ hay Giáo sư Trần sẽ không để yên cho họ. Nhưng nhìn chàng trai đang ngủ say trong vòng tay mình, anh thấy đôi tay tàn phế này bỗng dưng đầy sức mạnh.
Dư âm của đêm hoan lạc không chỉ là những dấu vết trên da thịt, mà là sự gắn kết chặt chẽ của hai linh hồn. Kiếp trước họ lỡ hẹn, kiếp này, trong căn gác mái đầy mùi gỗ mục, họ bắt đầu viết nên chương đầu tiên của một cuộc đời mới.