Ánh đèn dầu trong xưởng gỗ chập chờn, hắt bóng hai cơ thể đang quấn lấy nhau lên bức tường đầy những vết loang lổ của thời gian. Tiếng gió biển gào thét bên ngoài dường như bị ngăn cách hoàn toàn bởi bầu không khí đặc quánh, nóng rực trong căn xưởng nhỏ.
Tạ Biên đặt Hứa Lạc ngồi trên chiếc bàn gỗ dài, hai tay anh chống hai bên, giam cầm cậu trong khoảng không gian chật hẹp giữa lồng ngực mình và vách gỗ. Đôi mắt anh đen thẫm, chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng mà mười năm qua anh luôn cố dùng lý trí để xiềng xích lại. Nhưng giờ đây, sợi xích đó đã đứt.
"Hứa Lạc..." Anh gọi tên cậu, giọng khàn đục như tiếng đá mài vào gỗ. "Đây là cơ hội cuối cùng của cậu. Đẩy tôi ra, và cậu vẫn là nghệ sĩ thanh sạch. Còn nếu không..."
Hứa Lạc không để anh nói hết câu. Cậu vòng đôi chân thon dài qua hông anh, kéo người đàn ông lại sát hơn cho đến khi không còn một khe hở nào. Đôi tay cậu run rẩy nhưng dứt khoát luồn vào bên dưới chiếc áo thun sờn cũ của Tạ Biên, chạm vào những thớ cơ săn chắc và nóng bỏng.
"Em không cần thanh sạch... Em chỉ cần anh." Hứa Lạc thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào hõm cổ anh.
Lời nói đó như một ngòi nổ. Tạ Biên gầm nhẹ một tiếng, bàn tay trái thô ráp siết chặt lấy gáy cậu, nghiền nát đôi môi sưng đỏ bằng một nụ hôn mang vị đắng của khói thuốc và vị ngọt lịm của tình yêu mù quáng. Cùng lúc đó, cánh tay phải có vết sẹo của anh luồn xuống dưới, thô bạo nhưng run rẩy trút bỏ những lớp vải vướng víu trên người Hứa Lạc.
Làn da trắng sứ của chàng trai lộ ra dưới ánh đèn vàng, mịn màng và thanh khiết như một phím đàn piano vừa được đánh bóng. Sự tương phản giữa bàn tay đầy vết chai sạn, đen sạm của gã thợ máy và cơ thể mong manh của nghệ sĩ tạo nên một cảnh tượng đầy kích thích.
Tạ Biên cúi xuống, những nụ hôn cháy bỏng rời môi cậu, trượt xuống cổ, để lại những dấu ấn đỏ rực trên xương quai xanh tinh tế. Mỗi nơi anh đi qua, Hứa Lạc đều run bắn lên, tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị kẹt trong cổ họng, đôi tay cậu bấu chặt vào bả vai anh, để lại những vết móng tay rớm máu.
Dục vọng kìm nén suốt hai kiếp người bùng phát như núi lửa. Tạ Biên không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. Anh xoay người Hứa Lạc lại, ép cậu nằm xuống mặt bàn gỗ cứng nhắc. Những mảnh mùn cưa vương vãi đâm nhẹ vào da thịt, nhưng cái đau ấy chỉ càng khiến cảm giác hưng phấn thêm rõ rệt.
"Nhìn tôi..." Tạ Biên khàn giọng ra lệnh.
Hứa Lạc mở đôi mắt nhòe lệ, nhìn thấy gương mặt cương nghị của người đàn ông đang phủ lấy mình. Anh nhìn cậu bằng ánh mắt sùng bái xen lẫn sự điên cuồng chiếm hữu.
Khi sự giao thoa thực sự diễn ra, Hứa Lạc ngửa cổ, tiếng hét nghẹn ngào bị nuốt trọn bởi nụ hôn của Tạ Biên. Cơn đau xé rách ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một làn sóng khoái cảm dạt dào, nóng bỏng như dòng nhựa thông chảy tràn trên thớ gỗ. Tạ Biên di chuyển mạnh mẽ, dứt khoát, từng nhịp đâm của anh như muốn khảm sâu linh hồn mình vào cơ thể cậu, khẳng định rằng từ nay về sau, chàng trai này sẽ chỉ thuộc về một mình anh.
"Anh Tạ... Tạ Biên..." Hứa Lạc gọi tên anh trong hơi thở đứt quãng, đôi mắt cậu mơ màng, hoàn toàn chìm đắm trong sự mãnh liệt của người đàn ông.
Trong không gian ngập mùi gỗ già và mùi mồ hôi nam tính, hai linh hồn tổn thương đang dùng cách nguyên thủy nhất để sưởi ấm cho nhau. Cánh tay bị thương của Tạ Biên siết chặt lấy thắt lưng Hứa Lạc, dù đau đớn nhưng anh không buông ra. Với anh, nỗi đau trên cơ thể lúc này không là gì so với sự sung sướng khi được thực sự chạm vào "ngôi sao" của đời mình.
Kết thúc trận hoan lạc nồng cháy, Tạ Biên gục đầu vào hõm vai Hứa Lạc, hơi thở của hai người hòa vào nhau, nóng rực giữa đêm hè. Anh vươn bàn tay trái, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt cậu, giọng nói chứa đầy sự dung túng vô hạn:
"Đã là người của tôi rồi... chạy không thoát đâu."
Hứa Lạc khẽ mỉm cười, đôi tay mỏi nhừ vẫn cố gắng ôm lấy bờ vai rộng lớn ấy. Kiếp này, cậu đã thực sự thuộc về anh, không phải trong mơ, mà là trong từng thớ thịt, từng nhịp thở chân thật nhất.