Hơi thở của Tạ Biên trở nên nặng nề và hỗn loạn. Sự bướng bỉnh đến cực đoan của Hứa Lạc giống như một mồi lửa cuối cùng ném vào kho xăng đang rò rỉ trong lòng anh. Anh đã cố gắng đẩy cậu đi, cố gắng làm kẻ ác, cố gắng dùng sự nghèo hèn của mình để dọa cậu sợ. Nhưng chàng trai này lại dùng cái chết để đánh cược, dùng tình yêu thuần khiết nhất để đối đầu với sự tự ti hèn nhát của anh.
"Cậu có biết mình đang nói gì không?" Tạ Biên gằn giọng, bàn tay trái của anh bóp chặt lấy bả vai Hứa Lạc, lực đạo mạnh đến mức khiến cậu khẽ nhíu mày vì đau.
"Em biết." Hứa Lạc ngước gương mặt đẫm lệ nhưng ánh mắt lại sáng quắc nhìn anh. "Anh muốn đuổi em đi để làm người cao thượng, còn em muốn ở lại để làm người yêu của anh. Tạ Biên, anh không thoát khỏi em được đâu."
Sự chiếm hữu bấy lâu nay bị kìm nén dưới lớp vỏ bọc thợ máy thô kệch đột ngột vỡ tung. Tạ Biên không nói thêm một lời nào. Anh đột ngột cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang thách thức kia.
Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng. Nó là một cuộc xâm lược.
Tạ Biên dùng sức mạnh thể chất áp đảo, ép chặt Hứa Lạc vào vách gỗ cũ kỹ. Tiếng lưng cậu va vào tường kêu "bộp" một tiếng khô khốc, nhưng Hứa Lạc không kêu đau, cậu chỉ đáp trả bằng sự cuồng nhiệt không kém. Tạ Biên càn quét khoang miệng cậu, mùi thuốc lá nồng đậm và vị mặn của nước mắt hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị cay đắng nhưng gây nghiện.
Bàn tay trái của anh luồn vào tóc Hứa Lạc, ghì chặt đầu cậu lại để nụ hôn sâu hơn, trong khi cánh tay phải có vết sẹo – cánh tay mà anh luôn cho là phế phẩm – lại đang run rẩy ép chặt lấy thắt lưng gầy yếu của chàng trai. Anh hôn như thể đây là lần cuối cùng được thở, như thể muốn dùng nụ hôn này để khảm sâu hình ảnh của mình vào linh hồn Hứa Lạc.
"Ưm..." Hứa Lạc phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn từ kẽ răng. Cậu cảm thấy dưỡng khí trong lồng ngực đang bị rút cạn, cả người nhũn ra như nước, chỉ có thể bám chặt lấy bả vai săn chắc của Tạ Biên để không ngã quỵ.
Tạ Biên dứt ra trong giây lát, hơi thở nóng rực phả vào mặt cậu, ánh mắt anh tối sầm lại, tràn đầy dục vọng và sự cuồng loạn: "Cậu chọn đấy nhé... Hứa Lạc. Sau hôm nay, cho dù cậu có hối hận, có chê tôi bẩn thỉu, tôi cũng sẽ trói chặt cậu ở cái xưởng này. Tôi sẽ không làm người tốt nữa đâu!"
Hứa Lạc nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy bão tố của anh, cậu không hề sợ hãi mà còn mỉm cười, đôi môi sưng đỏ lấp lánh dưới ánh đèn dầu: "Em chờ anh... không làm người tốt từ lâu rồi."
Vừa dứt lời, Tạ Biên bế thốc Hứa Lạc lên, đặt cậu ngồi lên chiếc bàn gỗ dài đầy những mảnh bào và mùn cưa. Những con ốc vít bị gạt rơi xuống sàn kêu lạch cạch, không gian xưởng gỗ vốn chỉ có tiếng cưa đục lạnh lẽo giờ đây bị bao phủ bởi bầu không khí nóng rực, ám muội.
Tạ Biên lại ép sát tới, nụ hôn lần này rơi xuống cổ, xuống xương quai xanh của Hứa Lạc, để lại những vết hằn đỏ rực như lời khẳng định chủ quyền. Bàn tay thô ráp của anh luồn vào bên dưới vạt áo sơ mi của cậu, cảm nhận làn da mịn màng đang run rẩy dưới sự đụng chạm của mình.
Trong xưởng gỗ tối tăm, mùi gỗ thông nồng nàn quyện cùng mùi mồ hôi nam tính, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của dục vọng và tình yêu điên cuồng. Tạ Biên biết mình đã hoàn toàn sa đọa, nhưng nếu địa ngục có Hứa Lạc, anh nguyện ý trầm luân mãi mãi.