MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Tái SinhChương 12

Bản Giao Hưởng Tái Sinh

Chương 12

717 từ · ~4 phút đọc

Sự cứng cỏi của Hứa Lạc trước mặt Giáo sư Trần không làm Tạ Biên thấy nhẹ lòng. Ngược lại, nó giống như một mồi lửa châm vào đống rơm khô tự ti đã tích tụ bấy lâu trong lòng anh. Khi chiếc xe hơi sang trọng kia khuất hẳn, Tạ Biên đột ngột giật tay mình ra khỏi cái nắm tay ấm áp của Hứa Lạc.

Anh quay lưng đi vào trong xưởng, bước chân nặng nề và vội vã như muốn trốn chạy. Hứa Lạc ngẩn người, vội vàng đuổi theo:

"Anh Tạ! Anh sao thế? Em đã đuổi được họ đi rồi mà..."

Rầm!

Tạ Biên đấm mạnh bàn tay trái xuống mặt bàn gỗ, khiến những con ốc vít nhảy dựng lên rồi rơi lả tả. Anh quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Hứa Lạc, hơi thở dồn dập đầy giận dữ.

"Cậu tưởng thế là hay sao? Cậu tưởng việc từ chối một Giáo sư hàng đầu để ở lại cái xưởng nát này là anh hùng lắm sao?" Tạ Biên gầm lên, giọng nói khàn đặc và run rẩy.

Hứa Lạc bàng hoàng, bước chân khựng lại: "Anh... anh đang mắng em vì em chọn ở bên anh sao?"

"Tôi mắng vì cậu quá ngu ngốc!" Tạ Biên bước tới, dồn Hứa Lạc vào góc tường gỗ. Anh giơ cánh tay phải đầy sẹo, co quắp trước mặt cậu, giọng nói tràn đầy sự cay đắng: "Nhìn đi! Nhìn cho kỹ vào! Đây là thực tế! Tôi là một gã thợ què, cả đời này chỉ có thể ngửi mùi dầu máy và mùn cưa. Còn cậu? Cậu thuộc về những sảnh đường ánh sáng, thuộc về những bộ vest đắt tiền, không phải nơi nghèo nàn bẩn thỉu này!"

"Em không quan tâm!" Hứa Lạc hét lên, nước mắt bắt đầu rơi.

"Nhưng tôi quan tâm!" Tạ Biên gào lên, át cả tiếng sóng biển ngoài kia. "Cậu có biết nhìn cậu nắm lấy bàn tay bẩn thỉu này trước mặt họ, tôi cảm thấy mình nhục nhã thế nào không? Tôi không muốn làm gông cùm trói chân một con chim phượng hoàng. Hứa Lạc, cậu không thuộc về nơi này. Đi đi! Đi theo họ về thành phố đi!"

Hứa Lạc nhìn người đàn ông trước mặt, trái tim cậu đau như bị ai đó bóp nát. Cậu hiểu, sự nổi giận này không phải vì ghét bỏ, mà vì anh quá yêu cậu, yêu đến mức muốn hy sinh bản thân để cậu được bay cao. Nhưng kiếp trước đã dạy cậu rằng, bay cao mà không có anh thì chỉ là rơi xuống vực thẳm mà thôi.

Cậu không lùi lại, mà bất ngờ tiến lên, áp sát cơ thể mình vào lồng ngực đang phập phồng của Tạ Biên. Cậu dùng đôi tay thon dài bao bọc lấy khuôn mặt thô ráp của anh, bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Anh nghe cho rõ đây, Tạ Biên." Hứa Lạc nói, từng chữ đẫm nước mắt nhưng đanh thép. "Nếu anh đuổi em đi, em sẽ nhảy xuống biển ngay trước mặt anh. Em đã chết một lần rồi, em không sợ chết thêm lần nữa. Nhưng em sợ nhất là phải sống một cuộc đời không có anh."

Tạ Biên sững sờ. Toàn thân anh cứng đờ trước lời thề độc của chàng trai nhỏ. Sự kiên định đến điên rồ trong mắt Hứa Lạc khiến cơn giận của anh tan biến, chỉ còn lại một nỗi xót xa vô hạn.

"Cậu... sao cậu lại khổ thế?" Tạ Biên run rẩy, vòng tay anh cuối cùng cũng chịu buông lỏng, rồi vòng qua ôm chặt lấy eo Hứa Lạc, nhấn chìm cậu vào lòng ngực mình.

"Em không khổ. Có anh mới là hạnh phúc." Hứa Lạc nức nở, đôi tay siết chặt lấy tấm áo sờn cũ của anh.

Trong không gian ngột ngạt của xưởng gỗ, sự tự ti của người đàn ông và sự cố chấp của chàng trai va chạm vào nhau, cuối cùng hòa tan trong một cái ôm siết đến nghẹt thở. Tạ Biên hiểu rằng, từ nay về sau, anh không thể đẩy cậu đi được nữa. Nếu cậu đã chọn vực thẳm này, anh sẽ dùng cả mạng sống để biến nó thành thiên đường của riêng hai người.