Sự bình yên sau đêm trăng trên biển chưa kéo dài được bao lâu thì giông bão đã tìm đến cửa. Sáng hôm ấy, khi Hứa Lạc đang loay hoay phụ Tạ Biên dọn dẹp lại đống gỗ vụn ở trước hiên, một chiếc xe hơi màu đen bóng lộn, sang trọng một cách kệch cỡm so với con phố nghèo ven biển, từ từ đỗ lại ngay trước tiệm.
Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống với dáng vẻ quyền quý, theo sau là Lâm Duệ. Hứa Lạc sững người, bàn tay đang cầm chổi siết chặt đến trắng bệch.
Đó là Giáo sư Trần – trưởng khoa âm nhạc của Học viện thành phố, cũng là người mà kiếp trước Lâm Duệ đã dùng mọi thủ đoạn để lấy lòng, nhằm dìm chết sự nghiệp của Hứa Lạc.
Lâm Duệ bước tới, trên mặt mang một nụ cười đắc thắng nhưng giả tạo: "Lạc Lạc, tớ đã nói với Giáo sư Trần về tài năng của cậu. Thầy đã lặn lội từ thành phố về đây để tận mắt kiểm tra. Cậu đừng có bốc đồng mà đánh mất cơ hội quý giá này nữa."
Giáo sư Trần nhìn quanh tiệm sửa đàn cũ kỹ với ánh mắt khinh khỉnh, rồi nhìn sang Tạ Biên – lúc này đang đứng bất động với chiếc áo thun lấm lem dầu máy. "Hứa Lạc, cậu là một hạt giống tốt. Sao lại có thể phí hoài tài năng ở một nơi bẩn thỉu, với những người... không cùng đẳng cấp thế này?"
Tạ Biên không nói gì. Anh lẳng lặng siết chặt chiếc cờ lê trong tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay có vết sẹo dài. Lời nói của Giáo sư Trần như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tế: Một thợ sửa đàn què cụt và một nghệ sĩ piano thiên tài. Khoảng cách ấy, dù tình yêu có lớn đến đâu, vẫn là một vực thẳm hiện hữu.
Lâm Duệ nhìn thấy sự im lặng của Tạ Biên, hắn càng đắc ý, tiến lại gần Hứa Lạc, hạ thấp giọng: "Cậu nhìn đi, anh ta ngay cả tư cách để đứng cạnh cậu cũng không có. Đừng để lòng thương hại nhất thời hủy hoại đời mình. Đi theo thầy, cậu sẽ có tất cả."
Hứa Lạc cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ phía Tạ Biên. Anh đang lùi lại. Anh đang tự ti. Bóng ma của kiếp trước – cái định kiến về "đẳng cấp" và "tương lai" – đang vây lấy họ.
Hứa Lạc hít một hơi thật sâu, cậu không nhìn Lâm Duệ, mà bước thẳng tới nắm lấy bàn tay thô ráp, lấm lem của Tạ Biên. Cậu đan chặt mười ngón tay mình vào tay anh, giơ cao lên trước mặt Giáo sư Trần và Lâm Duệ.
"Thầy Trần, cảm ơn thầy đã cất công đến đây." Giọng Hứa Lạc trong trẻo nhưng lạnh lùng như băng. "Nhưng người đàn ông 'không cùng đẳng cấp' mà thầy nói, chính là lý do duy nhất khiến em còn muốn chơi đàn. Nếu âm nhạc mà thiếu đi sự chân thành và lòng biết ơn, thì nó chỉ là những âm thanh vô hồn mà thôi."
Cậu quay sang nhìn Lâm Duệ, ánh mắt sắc lẹm: "Cậu nói đúng, tôi không muốn phí hoài tài năng. Vì vậy, tôi sẽ ở lại đây, cùng anh Tạ xây dựng lại tiệm đàn này thành nơi sửa chữa nhạc cụ tốt nhất vùng này. Đó mới là giá trị thực sự mà tôi tìm kiếm."
Giáo sư Trần đỏ mặt vì giận dữ, ông ta hừ lạnh một tiếng: "Ngu xuẩn! Rồi cậu sẽ hối hận!"
Nói rồi, ông ta quay lưng bỏ lên xe. Lâm Duệ đứng sững sờ, nhìn cái nắm tay siết chặt của hai người, đôi mắt hắn lóe lên sự đố kỵ đến điên cuồng trước khi hậm hực đi theo.
Khi chiếc xe khuất bóng, không gian trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng sóng biển rì rào. Tạ Biên vẫn đứng đó, mắt nhìn chăm chằm vào bàn tay mình đang được Hứa Lạc nắm chặt.
"Cậu có biết mình vừa đánh mất cái gì không?" Tạ Biên khàn giọng hỏi, giọng nói chứa đầy sự xót xa.
Hứa Lạc xoay người lại, áp sát vào lồng ngực anh, ngước đôi mắt sáng rực lên: "Em biết. Em vừa đánh mất một gánh nặng, và giữ lại được cả thế giới của mình."
Cậu nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi đang mím chặt của anh. "Anh Tạ, đừng nghe họ nói. Với em, anh là người cao quý nhất."
Tạ Biên không kiềm chế được nữa, anh buông chiếc cờ lê xuống đất, ôm chặt lấy Hứa Lạc vào lòng. Sự xuất hiện của Lâm Duệ và Giáo sư Trần không những không chia cắt được họ, mà còn khiến ngọn lửa tình yêu trong lòng người đàn ông thợ máy bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết, từ giờ phút này, anh sẽ phải dùng cả mạng sống để bảo vệ chàng trai này khỏi những "bóng ma" rình rập ngoài kia.