MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Tái SinhChương 10

Bản Giao Hưởng Tái Sinh

Chương 10

809 từ · ~5 phút đọc

Sức trẻ giúp Hứa Lạc hồi phục nhanh chóng. Sau trận ốm, làn da cậu có chút nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ, nhìn Tạ Biên không rời dù chỉ một giây. Buổi tối hôm ấy, thị trấn ven biển đón một đợt thủy triều lớn. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo vị mặn mòi đặc trưng tràn vào từng kẽ lá ngô đồng trước cửa tiệm.

Tạ Biên nhìn Hứa Lạc đang loay hoay lau chùi mấy cây vĩ cầm cũ, đột ngột lên tiếng: "Ra biển không? Hôm nay trăng tròn."

Hứa Lạc ngẩng đầu, nụ cười rạng rỡ nở trên môi: "Anh đưa em đi sao?"

Tạ Biên không đáp, chỉ lẳng lặng lấy chiếc áo khoác gió cũ kỹ khoác lên vai cậu, rồi dẫn cậu đi về phía bãi đá vắng người ở cuối thị trấn.

Dưới ánh trăng rằm, mặt biển như được dát một lớp bạc lỏng, lấp lánh và huyền ảo. Tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn đá, tạo nên một bản nhạc tự nhiên trầm bổng. Tạ Biên chọn một tảng đá phẳng, ngồi xuống rồi châm một điếu thuốc. Khói thuốc trắng nhạt tan nhanh vào gió biển, nhưng mùi hương của nó vẫn quẩn quanh, nam tính và đầy sương gió.

Hứa Lạc ngồi xuống bên cạnh anh, co hai chân lại, cằm tựa lên đầu gối. Cậu không nhìn biển, mà nhìn nghiêng gương mặt của người đàn ông bên cạnh. Dưới ánh trăng, những đường nét góc cạnh của Tạ Biên trở nên mềm mại hơn, nhưng nỗi buồn phảng phất trong đôi mắt sâu thẳm ấy vẫn không thể giấu kín.

"Anh Tạ, anh đang nghĩ về những bản nhạc cũ phải không?" Hứa Lạc khẽ hỏi.

Tạ Biên khựng lại, tàn thuốc rơi xuống mu bàn tay nhưng anh không thấy đau. Anh nhìn xuống bàn tay phải đang giấu trong bóng tối, giọng nói trầm thấp lẫn vào tiếng sóng: "Đã lâu rồi tôi không còn nghe thấy giai điệu nào nữa. Trong đầu tôi chỉ còn tiếng cưa, tiếng đục và tiếng sóng thôi."

Hứa Lạc nhẹ nhàng vươn tay, đan những ngón tay thon dài của mình vào bàn tay thô ráp của anh, kéo nó ra khỏi bóng tối, đưa lên dưới ánh trăng. "Anh không nghe thấy, nhưng em nghe thấy. Nhịp tim của anh, cách anh thở... tất cả đều là âm nhạc đối với em."

Tạ Biên quay sang, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của chàng trai nhỏ. Sự chủ động của Hứa Lạc giống như một ngọn lửa, thiêu rụi mọi rào cản tự ti mà anh cố công xây dựng. Anh vứt điếu thuốc đi, xoay người lại đối diện với cậu. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt cậu.

"Hứa Lạc, cậu có biết mình đang chơi với lửa không?" Tạ Biên khàn giọng, bàn tay trái của anh vô thức chạm vào gáy cậu, ngón cái vuốt ve vành tai đang đỏ lên của chàng trai.

Hứa Lạc không lùi bước, cậu nhích lại gần hơn, hơi thở thơm mát phả lên môi anh: "Em không chơi với lửa. Em là người nhóm lửa. Anh Tạ, anh có dám để em thiêu cháy không?"

Rung động không thể che giấu nữa. Tạ Biên gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, anh cúi xuống, hôn lên đôi môi mà anh đã thèm khát cả ngày hôm nay. Nụ hôn mang theo vị mặn của gió biển, vị đắng của khói thuốc và sự ngọt ngào điên rồ của tình yêu trọng sinh.

Bàn tay Tạ Biên không còn vụng về như trước, anh luồn vào bên trong vạt áo sơ mi mỏng của Hứa Lạc, chạm vào làn da mịn màng, nóng hổi bên dưới. Cảm giác tương phản giữa bàn tay thợ máy thô nhám và cơ thể nhạy cảm của nghệ sĩ khiến Hứa Lạc rùng mình, tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị nuốt trọn trong những nụ hôn sâu.

Dưới ánh trăng bạc, giữa tiếng sóng vỗ rì rào, Tạ Biên nhận ra mình không thể trốn chạy thêm được nữa. Anh không chỉ muốn bảo vệ cậu, anh muốn chiếm hữu cậu. Một khao khát nguyên thủy trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng người đàn ông đã khô héo tâm hồn suốt mười năm qua.

Hứa Lạc vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, cậu cảm nhận được sự cứng rắn của lồng ngực anh và cả sự run rẩy kìm nén trong từng thớ thịt của người đàn ông.

"Đêm nay..." Hứa Lạc thì thầm giữa nụ hôn, "Em muốn ở bên anh, thật sự."

Đêm trăng trên biển ấy, những rung động không còn là bí mật. Chúng trở thành sợi dây xích vô hình, trói buộc hai linh hồn vào một định mệnh không thể tách rời.