Cơn sốt kéo dài đến tận nửa đêm mới bắt đầu hạ nhiệt. Trong cơn mê man, Hứa Lạc thấy mình trở lại căn phòng trọ tối tăm của kiếp trước, nơi cậu chết đi trong cô độc và hận thù. Nhưng ngay khi cái lạnh của tử thần định kéo cậu đi, một bàn tay to lớn, thô ráp đã nắm chặt lấy tay cậu, kéo cậu về phía ánh sáng.
Hứa Lạc giật mình mở mắt.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá ngô đồng hắt vào cửa sổ. Bên cạnh cậu, Tạ Biên đã ngủ say từ lúc nào. Anh vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng để cậu rúc vào lòng, cánh tay phải đầy sẹo bao bọc ngang eo cậu như một cái kén bảo vệ.
Trong giấc ngủ, đôi mày rậm của Tạ Biên vẫn khẽ nhíu lại, dường như ngay cả khi ngủ anh cũng không thể rũ bỏ hết nỗi lo âu. Hứa Lạc lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh ở khoảng cách gần nhất. Cậu đưa ngón tay thanh mảnh, chậm rãi phác họa theo sống mũi cao thẳng và bờ môi cương nghị của người đàn ông.
Bất chợt, bàn tay Tạ Biên siết chặt lấy eo cậu, giọng nói trầm thấp vang lên trong đêm tối tĩnh mịch:
"Tỉnh rồi à? Còn thấy lạnh không?"
Hứa Lạc khựng lại, rồi mỉm cười dịu dàng: "Em hết lạnh rồi. Anh thức từ lúc nào thế?"
Tạ Biên không trả lời, anh ngồi dậy, đưa tay sờ lên trán cậu kiểm tra nhiệt độ. Khi nhận ra cơn sốt đã lùi xa, anh mới thở phào một hơi, định rút tay lại thì bị Hứa Lạc giữ chặt.
"Anh Tạ, anh lại định đuổi em đi đúng không?" Hứa Lạc nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao. "Anh nghĩ rằng sau trận ốm này, em sẽ thấy khổ sở, sẽ thấy hối hận vì không chọn cuộc sống đầy đủ ở thành phố sao?"
Tạ Biên im lặng, ánh mắt anh hơi dời đi. Đó đúng là những gì anh đã nghĩ suốt cả đêm qua. Anh không thể cho cậu những bữa tối sang trọng, không thể cho cậu ánh đèn sân khấu lung linh, anh chỉ có một xưởng gỗ đầy bụi và một đôi tay không còn vẹn toàn.
Hứa Lạc ngồi dậy, cậu không màng đến cơ thể còn hơi yếu ớt mà nhào vào lòng anh, vòng tay ôm chặt lấy cổ Tạ Biên.
"Anh nghe cho kỹ đây." Hứa Lạc thì thầm, giọng nói kiên định đến rung động lòng người. "Kiếp này, em sẽ không đi đâu nữa hết. Cho dù ngày mai có là tận thế, cho dù cả thế giới này có quay lưng với em, thì nơi nào có anh, nơi đó mới là nhà của em."
Tạ Biên cảm thấy trái tim mình như bị một ngọn lửa đốt cháy. Anh sống hơn ba mươi năm cuộc đời, nếm trải đủ đắng cay, nhưng chưa bao giờ có ai nói với anh rằng anh chính là "nhà" của họ.
"Hứa Lạc, cậu còn trẻ quá..." Tạ Biên khàn giọng, bàn tay anh vô thức siết chặt lấy bả vai cậu.
"Em không trẻ. Em đã đi qua cả một đời người để nhận ra rằng điều quý giá nhất là gì rồi." Hứa Lạc lùi lại một chút, cậu cầm lấy bàn tay bị thương của anh, đặt một nụ hôn thật sâu lên lòng bàn tay thô ráp ấy. "Đừng đẩy em đi nữa. Được không anh?"
Tạ Biên nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan tình cảm của Hứa Lạc. Mọi rào cản, mọi tự ti và sự phòng bị cuối cùng cũng vỡ tan thành từng mảnh. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, dùng đôi môi mạnh mẽ của mình để đáp lại lời thề nguyện của chàng trai trẻ.
Nụ hôn lần này không còn sự thô bạo của sự nghi ngờ, mà mang theo sự che chở và chấp nhận. Tạ Biên đè Hứa Lạc xuống lớp nệm vải thô, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, nóng rực giữa đêm hè.
"Nếu đã chọn ở lại..." Tạ Biên thì thầm giữa những nụ hôn cháy bỏng. "Thì sau này dù cậu có khóc lóc cầu xin, tôi cũng sẽ không buông tay đâu."
Hứa Lạc mỉm cười, đôi mắt cậu cong lên đầy thỏa nguyện: "Em chờ ngày đó lâu lắm rồi."
Dưới ánh trăng thanh vắng, trong căn phòng nhỏ sau xưởng đàn, hai linh hồn đã thực sự tìm thấy nhau, không còn sự lừa dối, không còn sự trốn chạy. Chỉ còn lại lời hứa về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau viết tiếp, trên những phím đàn và những mảnh gỗ thơm mùi ký ức.