MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Tái SinhChương 8

Bản Giao Hưởng Tái Sinh

Chương 8

877 từ · ~5 phút đọc

Chào bạn, đây là bản viết lại của Chương 8 với độ dài lớn hơn, tập trung sâu vào diễn biến tâm lý và sự bùng nổ trong sự chiếm hữu của Tạ Biên khi Hứa Lạc bắt đầu bước vào thế giới nội tâm của anh.

Chương 8: Ranh giới mong manh và Cơn bão lòng của gã thợ mộc

Trời thị trấn biển về đêm chuyển lạnh đột ngột, tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá bên dưới xưởng gỗ nghe âm u và dữ dội hơn thường lệ. Trong không gian chật hẹp của căn gác mái, mùi gỗ tuyết tùng hòa quyện với mùi nhựa thông nồng nàn, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng.

Hứa Lạc vừa giúp Tạ Biên băng bó lại vết thương cũ trên bàn tay phải – kết quả của một lần anh cố gắng cứu một cây đàn trong đám cháy mười năm trước. Những ngón tay của cậu chạm khẽ vào những vết sẹo lồi lõm, sự dịu dàng ấy như một mồi lửa châm vào ngòi nổ trong lòng Tạ Biên.

"Anh Tạ, tay anh... vẫn còn run." Hứa Lạc thì thầm, cậu cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ tênh lên mu bàn tay thô ráp của anh.

Cơ thể Tạ Biên cứng đờ. Một luồng điện xẹt qua sống lưng khiến anh rùng mình. Đôi mắt anh, vốn luôn thâm trầm như đáy biển đêm, giờ đây đỏ quắt vì sự kìm nén. Mười năm qua, anh sống như một xác không hồn trong bóng tối, tự coi mình là đống rác thải của xã hội. Nhưng người thiếu niên này lại xuất hiện, dùng ánh sáng rực rỡ và sự thuần khiết ấy để thiêu đốt lớp vỏ bọc băng giá của anh.

"Em có biết mình đang làm gì không?" Tạ Biên khàn giọng, âm thanh phát ra từ lồng ngực vững chãi nghe như tiếng gầm thấp của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.

Hứa Lạc ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cậu trong veo nhưng chứa đựng một sự kiên định đến cực đoan: "Em biết. Em đang chăm sóc người đàn ông em yêu."

Chữ "yêu" phát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn của Hứa Lạc như một cú đấm phá tan mọi phòng tuyến cuối cùng của Tạ Biên. Anh đột ngột đứng dậy, dùng bàn tay trái khỏe mạnh thô bạo nắm lấy cổ tay Hứa Lạc, ép cậu lùi sát vào vách gỗ cũ kỹ.

"Yêu? Một kẻ như tôi sao?" Tạ Biên cười lạnh, gương mặt anh áp sát vào mặt cậu, hơi thở nóng rực nồng mùi khói thuốc. "Nhìn cho kỹ đi, Hứa Lạc! Tôi là một gã thợ máy què quặt, một kẻ mang danh phóng hỏa giết người. Đôi bàn tay này chỉ hợp với búa và kìm, không hợp để chạm vào những phím đàn hay... da thịt của em."

Sự chiếm hữu trong Tạ Biên bắt đầu bộc phát. Anh không muốn đẩy cậu ra, anh khao khát cậu đến phát điên, nhưng sự tự ti và mặc cảm lại khiến anh muốn dùng sự thô bạo để thử thách lòng kiên nhẫn của cậu. Bàn tay anh siết chặt lấy thắt lưng Hứa Lạc, lực đạo mạnh đến mức khiến cậu khẽ rên rỉ vì đau.

"Em nên sợ tôi mới đúng," Tạ Biên thì thầm vào tai cậu, giọng nói chứa đầy sự chiếm đoạt. "Vì nếu tôi đã nắm lấy em, tôi sẽ không bao giờ buông tay. Tôi sẽ nhốt em lại trong cái xưởng gỗ mục nát này, để em chỉ có thể nhìn thấy một mình tôi, phục vụ một mình tôi. Em có chịu được sự điên cuồng đó không?"

Hứa Lạc không hề sợ hãi. Cậu vòng tay qua cổ anh, kéo đầu anh xuống để trán hai người chạm vào nhau. "Vậy thì anh cứ nhốt em đi. Anh Tạ, em đã chết một lần rồi, trái tim này không còn gì để sợ nữa. Nếu anh là bóng tối, em nguyện làm ngọn đèn dầu cháy đến kiệt cùng trong vòng tay anh."

Câu trả lời của Hứa Lạc chính là sự dung túng tuyệt đối cho con quỷ chiếm hữu trong lòng Tạ Biên. Anh không kìm chế được nữa, cúi xuống ngấu nghiến đôi môi của cậu. Nụ hôn không hề có sự dịu dàng, nó mang theo sự thèm khát, sự trừng phạt và cả nỗi đau đớn bị dồn nén suốt mười năm.

Trong không gian ngập tràn mùi gỗ ẩm, Tạ Biên dùng đôi bàn tay vụng về của mình để khám phá cơ thể Hứa Lạc. Mỗi lần đụng chạm đều như muốn khảm sâu vào da thịt, muốn đánh dấu chủ quyền một cách tàn nhẫn nhất. Anh chiếm lấy cậu trên chiếc bàn gỗ đầy mạt cưa, giữa những bản thiết kế dang dở. Tiếng thở dốc của họ hòa quyện với tiếng mưa bắt đầu rơi xối xả bên ngoài cửa sổ.

Đêm đó, Tạ Biên nhận ra rằng, ranh giới giữa sự cứu rỗi và sự hủy diệt là vô cùng mong manh. Và anh, sẵn sàng kéo Hứa Lạc cùng rơi xuống vực thẳm của tình yêu này, chỉ cần cậu thuộc về anh, mãi mãi.