MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Vụng TrộmChương 1

Bản Giao Hưởng Vụng Trộm

Chương 1

805 từ · ~5 phút đọc

Thành phố bước vào mùa mưa bằng những cơn giông bất chợt, dai dẳng và nhuốm màu u tối. Trong căn phòng học ở tầng cao nhất của dãy nhà cổ kính, không gian dường như bị tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào ngoài kia. Chỉ còn tiếng mưa gõ nhịp đều đặn lên mặt kính và tiếng lật giấy sột soạt, khô khốc.

Tố Diệp ngồi ở hàng ghế đầu, hơi cúi đầu để những lọn tóc đen nhánh xõa xuống che bớt khuôn mặt đang nóng bừng. Trước mặt cô là bản bản thảo lý thuyết xác suất đầy rẫy những con số, nhưng tâm trí cô lại không đặt ở đó. Mọi giác quan của cô lúc này đều dồn hết vào người đàn ông đang đứng cách đó chưa đầy hai mét.

Thẩm Quân.

Cái tên ấy trong giới học thuật là biểu tượng của sự uy nghiêm và lạnh lùng. Thầy đứng đó, đôi tay chống lên mặt bàn gỗ, chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu ôm lấy bờ vai rộng và vững chãi. Ánh đèn neon phía trên hắt xuống, tạc nên một đường viền sắc sảo từ sống mũi cao thẳng đến khuôn cằm cương nghị. Thầy chưa bao giờ cười, ít nhất là trong những buổi dạy kèm riêng thế này.

"Tố Diệp, em đang lơ đãng."

Giọng nói của Thẩm Quân trầm thấp, không chút âm sắc nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến sống lưng cô khẽ run lên. Thầy không nhìn cô, mắt vẫn dán vào tập tài liệu, nhưng dường như thầy thấu hiểu mọi sự biến chuyển nhỏ nhất trong hơi thở của học trò mình.

"Em... em xin lỗi. Bước này em vẫn chưa hiểu rõ lắm." Tố Diệp lý nhí, ngón tay cô vô thức siết chặt cây bút máy, mồ hôi râm ran trong lòng bàn tay.

Thẩm Quân chậm rãi bước lại gần. Tiếng đế giày da nện xuống sàn gỗ nghe thật nặng nề trong không gian tĩnh mịch. Khi thầy dừng lại ngay sau lưng cô, một mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi trà thanh khiết bao phủ lấy khứu giác của Tố Diệp. Đó không phải là mùi hương nồng nặc của nước hoa rẻ tiền, mà là một mùi hương trưởng thành, thâm trầm và đầy tính chiếm hữu.

Thầy hơi cúi người xuống, một tay chống lên mặt bàn, ngay sát cạnh khuỷu tay cô. Khoảng cách thu hẹp lại đột ngột khiến Tố Diệp có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể thầy.

"Chỗ này," Thầy nói, ngón tay thon dài chỉ vào một dòng phương trình. "Nếu em không thể khống chế được biến số, em sẽ làm hỏng cả bài toán. Giống như việc em không thể khống chế được suy nghĩ của chính mình lúc này."

Cái chạm không cố ý khi thầy cầm lấy bàn tay đang run rẩy của cô để điều chỉnh hướng bút khiến Tố Diệp suýt chút nữa thì bật thốt thành tiếng. Làn da thầy hơi lạnh, nhưng nơi tiếp xúc lại như có một ngọn lửa bùng lên, lan nhanh từ đầu ngón tay chạy dọc về phía tim. Ly cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô ngước mắt lên, và vô tình rơi vào đáy mắt sâu thẳm sau lớp kính trắng của thầy.

Ánh mắt ấy bình thản đến đáng sợ, nhưng sâu trong đó, Tố Diệp dường như thấy một tia lửa nhỏ vừa lóe lên rồi vụt tắt. Trong căn phòng chỉ có hai người, tiếng mưa bên ngoài bỗng trở nên xa xăm, nhường chỗ cho tiếng nhịp tim hỗn loạn đang đập thình thịch trong lồng ngực cô gái trẻ.

"Thầy..." Cô khẽ gọi, giọng nói lạc đi.

Thẩm Quân không buông tay cô ra ngay. Thầy nhìn sâu vào đôi mắt long lanh đầy vẻ bối rối của cô học trò ưu tú nhất của mình. Một giây, hai giây... Sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng nuốt khan đầy khó khăn của Tố Diệp.

"Tập trung vào, Tố Diệp. Nếu em còn tiếp tục thế này, chúng ta sẽ phải ở lại đây rất muộn."

Thầy nói, hơi thở nóng ấm phả nhẹ qua vành tai cô. Đó là một lời cảnh báo, hay là một lời mời gọi đầy ẩn ý? Tố Diệp không biết. Cô chỉ biết rằng, sự tội lỗi ngọt ngào này đang bắt đầu nhen nhóm, và buổi học đêm nay dường như mới chỉ là khởi đầu cho một bản giao hưởng vụng trộm mà cả hai đều không thể dự đoán được hồi kết.

Cánh cửa phòng học đóng kín, ngăn cách sự phán xét của thế gian, chỉ còn lại hai cái bóng lồng vào nhau dưới ánh đèn khuya lờ mờ.