MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Vụng TrộmChương 2

Bản Giao Hưởng Vụng Trộm

Chương 2

896 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu dứt hẳn, nó chuyển từ những đợt quất mạnh sang tiếng rì rầm, rả rích, khiến không khí trong phòng học càng thêm đặc quánh mùi gỗ cũ và hơi nước ẩm ướt. Sau lời nhắc nhở đầy ẩn ý của Thẩm Quân, Tố Diệp thấy mình như một kẻ đứng trước vực thẳm, vừa sợ hãi cái chết, vừa bị cuốn hút bởi sự sâu thẳm đen ngòm bên dưới.

Thầy đã buông tay cô ra, nhưng hơi lạnh từ những ngón tay ấy dường như vẫn còn vương vấn trên mu bàn tay Ly, tê dại và ngứa ngáy. Thẩm Quân trở lại vị trí của mình, tựa lưng vào cạnh bàn giáo viên, đôi chân dài vắt chéo đầy ung dung. Thầy lấy ra một chiếc gọng kính khác từ hộp, chậm rãi lau chùi, hành động ấy tỉ mỉ đến mức khiến người ta cảm thấy thầy đang làm chủ hoàn toàn thời gian và cả không gian này.

"Tiếp tục đi. Giải quyết xong đồ thị này, em có thể về."

Tố Diệp cúi đầu, cố gắng điều hòa nhịp thở. Cô nhìn vào những đường cong của đồ thị trên giấy, nhưng chúng cứ nhảy múa, uốn lượn như những đường nét trên cơ thể người đàn ông trước mặt. Mỗi khi cô định đặt bút, hình ảnh Thẩm Quân cúi xuống, hơi thở phả bên vành tai lại hiện về, khiến đầu ngón tay cô bủn rủn.

"Thầy... em nghĩ máy tính của em hết pin rồi." Ly lí nhí, giọng nói run rẩy phản bội lại sự bình tĩnh mà cô đang cố gắng tạo ra.

Thẩm Quân dừng động tác lau kính, ngước mắt nhìn cô. Một cái nhìn xuyên thấu, như thể thầy đang đọc được từng dòng suy nghĩ tội lỗi đang chạy dọc trong não bộ của cô học trò nhỏ. Thầy đứng dậy, bước đến gần bàn của cô một lần nữa. Lần này, thầy không đứng sau lưng, mà kéo một chiếc ghế trống bên cạnh rồi ngồi xuống.

Sự gần gũi này còn đáng sợ hơn lúc nãy. Đầu gối của thầy suýt chút nữa là chạm vào tà váy ngắn của cô. Tố Diệp vô thức khép chân lại, tim đập mạnh đến mức cô sợ thầy cũng có thể nghe thấy.

"Dùng cái này đi." Thầy đẩy chiếc máy tính cầm tay màu đen của mình sang.

Nó vẫn còn vương lại hơi ấm từ lòng bàn tay thầy. Tố Diệp run rẩy đón lấy, nhưng vì quá bối rối, cô đã để ngón tay mình lướt qua lòng bàn tay của Thẩm Quân. Một sự đụng chạm trực diện, rõ ràng. Cô giật mình định rụt tay lại, nhưng bất ngờ thay, những ngón tay dài của thầy lại hơi khép lại, giữ lấy tay cô trong một giây ngắn ngủi.

Chỉ một giây, nhưng đủ để Tố Diệp cảm nhận được sự chai sần đầy nam tính và sức mạnh tiềm tàng trong bàn tay ấy.

"Em đang sợ tôi sao?" Thẩm Quân thấp giọng hỏi. Ánh mắt thầy lúc này không còn sự lạnh lẽo thường thấy, mà thay vào đó là một sự quan sát đầy ranh mãnh, giống như một kẻ đi săn đang thưởng thức sự hoảng loạn của con mồi.

"Em... em không có." Ly nói dối, đôi mắt cô không dám nhìn thẳng mà chỉ dán vào yết hầu đang khẽ chuyển động của thầy.

"Dối trá là một biến số làm hỏng mọi kết quả, Tố Diệp."

Thẩm Quân đột ngột vươn tay, không phải để cầm bút, mà là để vén một lọn tóc loà xoà bên má cô ra sau vành tai. Ngón tay thầy lướt qua làn da mềm mại của Ly, chậm chạp và cố ý. Cảm giác nóng hổi từ ngón tay thầy đối lập hoàn toàn với không khí lạnh lẽo của văn phòng. Ly thấy toàn thân mình cứng đờ, một luồng điện chạy dọc từ xương sống xuống tận gót chân, khiến cô không thể cử động, cũng không muốn phản kháng.

Bản năng của một cô gái 20 tuổi mách bảo cô phải đứng dậy và chạy khỏi đây ngay lập tức. Nhưng khao khát của một tâm hồn bị bỏ đói bởi sự nghiêm khắc lại giữ cô ngồi yên tại chỗ. Cô muốn biết, đằng sau vẻ đạo mạo kia, người thầy này còn có thể làm gì hơn thế nữa.

Thẩm Quân thu tay về, nhưng khoảng cách giữa hai người không hề giãn ra. Thầy nghiêng người, thì thầm:

"Ánh mắt em nói điều ngược lại. Nó nói rằng... em muốn tôi đến gần hơn."

Lời nói ấy như một nhát dao rạch bầu không khí, khiến sự giả tạo cuối cùng sụp đổ. Tố Diệp cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Trong căn phòng tối chỉ còn ánh đèn bàn leo lét, sự cấm kỵ bắt đầu biến hình thành một thứ khao khát cháy bỏng. Cô biết, nếu đêm nay cô không bước ra khỏi cánh cửa kia, cuộc đời cô sẽ mãi mãi bị ràng buộc bởi người đàn ông này — một bản giao hưởng vụng trộm mà nốt nhạc đầu tiên vừa được xướng lên đầy ám muội.

Tiếng mưa ngoài cửa bỗng dưng to hơn, che lấp đi tiếng thở dốc và nhịp tim hỗn loạn của cả hai.