Trong bóng tối nhập nhoạng của căn phòng học, lời khẳng định của Thẩm Quân như một mồi lửa ném vào đống rơm khô đã được xếp sẵn từ lâu trong lòng Tố Diệp. Cô thấy tai mình ù đi, không biết vì tiếng mưa hay vì máu đang dồn lên não bộ quá nhanh. Cảm giác bị nhìn thấu tâm can vừa khiến cô nhục nhã, lại vừa mang đến một sự kích thích lạ lùng mà cô chưa từng nếm trải.
"Thầy... thầy nói gì vậy? Em không hiểu..."
Tố Diệp cố gắng vớt vát chút liêm sỉ cuối cùng bằng một câu phủ định yếu ớt. Nhưng chính cô cũng cảm nhận được giọng nói mình đang run rẩy đến tội nghiệp. Để che giấu sự bối rối, cô cúi xuống vờ tìm kiếm thứ gì đó trong cặp sách, nhưng hành động ấy lại vô tình khiến cổ áo sơ mi hơi rộng của cô trễ xuống, lộ ra vùng xương quai xanh thanh mảnh và làn da trắng ngần dưới ánh đèn bàn.
Thẩm Quân không trả lời ngay. Thầy thu hồi ánh mắt, nhìn vào chiếc máy tính cầm tay đang đặt giữa hai người. Nhưng thay vì lùi lại, thầy lại bất ngờ vươn tay chốt khóa ngăn bàn, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng xiềng xích đang khóa chặt lấy lối thoát của cả hai.
"Em hiểu rất rõ, Tố Diệp." Thầy đứng dậy, nhưng không phải để rời đi. Thầy chậm rãi bước vòng sang phía sau ghế của cô, hai tay đặt lên thành ghế, thu hẹp không gian của cô vào giữa vòng tay mình. "Sự tò mò của em, cách em nhìn tôi trong mỗi tiết giảng, cả cách em cố tình chọn những bộ đồ này khi đến gặp tôi vào buổi tối... Em nghĩ tôi không nhận ra sao?"
Tố Diệp nín thở. Sự hiện diện của thầy ở phía sau mang lại một áp lực khủng khiếp. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ lồng ngực rộng lớn của thầy đang áp sát lưng mình, chỉ cần cô hơi tựa ra sau, cả hai sẽ chạm vào nhau không chút kẽ hở.
"Tôi đã dạy em về tính xác suất," Giọng Thẩm Quân lúc này trầm khàn hơn hẳn, mang theo một sự nguy hiểm đầy quyến rũ. "Xác suất để một người đàn ông và một người phụ nữ ở cùng nhau trong không gian kín thế này mà không xảy ra chuyện gì... là gần bằng không."
Một bàn tay thầy bất ngờ lướt nhẹ từ vai cô xuống dọc theo cánh tay. Những ngón tay thon dài, đầy quyền lực ấy chậm rãi vuốt ve làn da mềm mại của Tố Diệp, khơi dậy một cơn sóng run rẩy mãnh liệt chạy khắp cơ thể cô. Ly nhắm nghiền mắt, đầu hơi ngả sang một bên, vô thức để lộ ra vùng cổ nhạy cảm.
Cô cảm thấy môi mình khô khốc, bản năng thôi thúc cô phải làm gì đó để lấp đầy khoảng trống này. Trong một giây phút điên rồ của tuổi trẻ, Tố Diệp xoay người lại trên ghế, đối diện trực tiếp với Thẩm Quân. Khoảng cách gần đến mức mũi của họ gần như chạm vào nhau.
"Nếu xác suất đó bằng không... vậy thầy định làm gì?" Cô thách thức, đôi mắt long lanh đầy nước nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm sau lớp kính trắng.
Thẩm Quân khựng lại. Thầy nhìn sâu vào đôi môi đang hơi hé mở của cô học trò nhỏ, nhìn thấy sự khao khát và cả sự liều lĩnh trong đó. Đôi mắt thầy tối sầm lại, vẻ lạnh lùng đạo mạo thường ngày bị thay thế bởi một luồng sóng dục vọng cuồn cuộn.
Thầy không nói lời nào, chỉ chậm rãi tháo chiếc kính cận ra, đặt xuống bàn. Không có lớp kính ngăn cách, ánh nhìn của Thẩm Quân trở nên trực diện và hoang dại hơn bao giờ hết. Thầy cúi xuống, thu hẹp khoảng cách cuối cùng, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, nóng hổi và dồn dập.
"Tôi sẽ dạy em một bài học mà giáo trình không bao giờ có."
Bàn tay thầy luồn vào tóc cô, siết nhẹ, buộc cô phải ngước mặt lên. Ngay khi cánh môi thầy chạm vào da thịt nơi cổ cô, Tố Diệp cảm thấy như có một vụ nổ nhỏ vừa xảy ra trong đầu mình. Sự cấm kỵ, sự tội lỗi, và cả niềm hưng phấn điên cuồng hòa làm một, nhấn chìm cô vào bản giao hưởng của bóng đêm.
Ngoài trời, cơn mưa bắt đầu trút xuống dữ dội hơn, che giấu hoàn toàn những hơi thở đứt quãng bắt đầu vang lên trong căn phòng học kín đáo.