MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Vụng TrộmChương 4

Bản Giao Hưởng Vụng Trộm

Chương 4

794 từ · ~4 phút đọc

Tiếng mưa quất mạnh vào khung cửa sổ như muốn đập tan sự tĩnh lặng giả tạo của căn phòng. Nhưng bên trong, sự tĩnh lặng ấy đã bị xé toạc bởi nhịp thở dồn dập và tiếng tim đập vang dội như trống trận. Khi môi Thẩm Quân lướt nhẹ trên làn da cổ nhạy cảm của Tố Diệp, cô cảm thấy toàn thân mình mềm nhũn, bao nhiêu sức lực tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc tan biến như bọt bong bóng xà phòng.

Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng. Nó mang theo sự chiếm hữu, sự trừng phạt và cả sự khao khát bị kìm nén quá lâu của một người đàn ông vốn dĩ luôn ép mình vào khuôn khổ.

"Thầy... Thẩm Quân..." Tố Diệp thầm thì, cái tên ấy lần đầu tiên thoát ra khỏi môi cô mà không kèm theo chức danh, nghe vừa lạ lẫm lại vừa mang theo một sự gắn kết đầy tội lỗi.

Bàn tay Thẩm Quân đang giữ sau gáy cô chợt siết nhẹ hơn. Thầy rời khỏi vùng cổ, ngước lên nhìn cô. Dưới ánh đèn bàn lờ mờ, gương mặt thầy không còn vẻ thanh cao thoát tục thường ngày. Đôi mắt ấy rực cháy, đục ngầu bởi dục vọng, và gân xanh trên trán thầy hơi giật nhẹ.

"Em có biết mình đang làm gì không, Tố Diệp?" Giọng thầy khản đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều phải đi qua một lớp than hồng. "Bước qua cánh cửa này, em sẽ không còn là cô sinh viên ưu tú của bất kỳ ai nữa."

Tố Diệp không trả lời bằng lời nói. Cô vươn đôi tay run rẩy, bám lấy vai áo sơ mi của thầy, kéo thầy lại gần hơn. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời mãnh liệt nhất. Cô không muốn làm sinh viên ưu tú, cô không muốn những con số khô khan. Lúc này, cô chỉ muốn hơi ấm này, mùi hương này, và sự rực cháy này.

Thẩm Quân gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, một âm thanh chứa đựng cả sự đầu hàng lẫn sự bùng nổ. Thầy cúi xuống, đánh chiếm lấy đôi môi của cô.

Nụ hôn đầu tiên giữa họ mang vị của sự cấm đoán – đắng ngắt nhưng lại gây nghiện đến điên người. Thẩm Quân hôn cô một cách mãnh liệt, như muốn nuốt chửng mọi hơi thở của cô vào trong lồng ngực mình. Tố Diệp vụng về đáp lại, sự non nớt của cô đối lập hoàn toàn với sự điêu luyện và đầy áp chế của người đàn ông đối diện.

Thầy nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Những chồng tài liệu, những cây bút và cả chiếc máy tính cầm tay bị gạt sang một bên, rơi xuống đất tạo thành những tiếng "lạch cạch" khô khốc. Nhưng cả hai chẳng ai quan tâm.

Cái lạnh của mặt bàn chạm vào da thịt dưới lớp váy mỏng khiến Tố Diệp khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, bàn tay to lớn và nóng hổi của Thẩm Quân đã áp lên đùi cô, vuốt ve từ từ đi lên trên. Sự tiếp xúc trực diện này khiến cô gái trẻ run bắn lên, đôi chân vô thức quấn lấy eo thầy, tìm kiếm sự che chở trong chính sự nguy hiểm này.

"Thầy... chúng ta... không thể..." Cô hổn hển, cố gắng tìm lại chút lý trí sót lại khi cảm nhận được những ngón tay của thầy đang luồn vào dưới lớp vải áo của mình.

"Đã quá muộn để nói về chuyện đó rồi." Thẩm Quân thì thầm vào môi cô, hơi thở nồng đậm mùi trà và sự nam tính. "Em đã khơi mào cho bài toán này, thì em phải cùng tôi giải nó cho đến đáp số cuối cùng."

Bàn tay thầy dừng lại nơi nhịp tim cô đang đập loạn xạ. Thẩm Quân nhìn cô, ánh mắt như muốn khảm sâu hình ảnh người con gái đang đỏ bừng vì thẹn thùng nhưng lại tràn đầy khao khát này vào tâm trí. Thầy biết, sau đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Sự nghiệp, danh tiếng, và cả vẻ đạo mạo thầy xây dựng bấy lâu nay có thể sẽ tan thành mây khói. Nhưng nhìn đôi môi sưng đỏ và ánh mắt mê dại của Tố Diệp, thầy biết mình đã thua cuộc hoàn toàn trước bản năng của chính mình.

Ngoài kia, ánh chớp lóe lên, soi sáng căn phòng trong tích tắc, hiện rõ hai bóng hình đang quấn quýt lấy nhau trên mặt bàn gỗ, bỏ mặc mọi quy tắc của thế gian phía sau cánh cửa khóa chặt.