Tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước từ mái hiên thỉnh thoảng rơi xuống bệ cửa sổ nghe "tí tách" khô khốc. Trong căn phòng học lúc này, ánh đèn bàn vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, nhưng bầu không khí không còn cái nóng rực cháy như ban nãy, mà thay vào đó là một sự trống trải đến lạ thường.
Tố Diệp ngồi thẫn thờ trên mặt bàn gỗ, đôi chân buông thõng, làn da vẫn còn vương lại những vệt ửng hồng từ những cái chạm của Thẩm Quân. Cô vội vàng chỉnh lại vạt váy nhăn nhúm, đôi bàn tay vẫn chưa thôi run rẩy. Mỗi cử động nhỏ lúc này đều khiến cô cảm thấy sự tê dại vẫn còn len lỏi trong từng thớ thịt.
Phía đối diện, Thẩm Quân đã đứng dậy từ bao giờ. Thầy quay lưng về phía cô, đôi bàn tay chống lên cạnh bàn giáo viên, đầu hơi cúi xuống. Chiếc áo sơ mi trắng của thầy không còn phẳng phiu như lúc mới bắt đầu buổi học, vài chiếc cúc phía trên đã mở toang, để lộ khuôn ngực vững chãi còn đang phập phồng theo nhịp thở nặng nề.
Sự im lặng bao trùm giữa họ không còn là sự im lặng ám muội nữa, mà là một sự tĩnh lặng đầy áp lực của thực tại.
"Tố Diệp." Giọng Thẩm Quân vang lên, trầm và khàn đặc, không còn chút hơi ấm nào của nụ hôn vừa rồi. Thầy chậm rãi cài lại từng chiếc cúc áo, động tác dứt khoát như đang cố gắng dựng lại bức tường ngăn cách mà chính thầy đã tự tay phá vỡ.
"Vâng..." Tố Diệp đáp lại bằng một âm thanh yếu ớt. Cô nhìn bóng lưng thầy, cảm giác sợ hãi bỗng chốc dâng lên. Có phải thầy đang hối hận? Hay thầy đang khinh bỉ sự dễ dãi của cô?
Thẩm Quân xoay người lại, tay cầm lấy chiếc kính cận và đeo lên mắt. Khi lớp kính xuất hiện, gương mặt thầy lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày. Thầy nhìn xuống những cuốn sách và cây bút bị hất văng dưới sàn, rồi nhìn sang gương mặt tái nhợt của Tố Diệp.
"Em hãy thu dọn đồ đạc rồi về ký túc xá đi. Đã quá khuya rồi."
Câu nói khô khốc ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Tố Diệp. Cô sững sờ, tim thắt lại. Chỉ vài phút trước thôi, thầy còn thì thầm vào tai cô những lời nồng cháy, vậy mà giờ đây, thầy lại dùng cái giọng điệu của một người thầy giáo mẫu mực để đuổi cô đi.
"Thầy... chuyện vừa rồi..." Tố Diệp ngập ngừng, đôi mắt bắt đầu nhòe đi vì nước mắt.
"Chuyện vừa rồi là một sai số trong tính toán." Thẩm Quân ngắt lời cô, ánh mắt thầy lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Thầy bước lại gần, nhặt cây bút máy của cô dưới sàn đặt lên bàn, nhưng không hề chạm vào tay cô thêm một lần nào nữa. "Tôi đã không kiềm chế được bản thân, và em cũng vậy. Nhưng ngày mai, khi mặt trời mọc, chúng ta vẫn là giảng viên và sinh viên. Em hiểu ý tôi chứ?"
Tố Diệp cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Sự tội lỗi ngọt ngào lúc nãy giờ đây chỉ còn lại vị đắng chát của sự sỉ nhục. Cô nhanh chóng vơ lấy cặp sách, nhét đại những trang giấy nhăn nhúm vào trong rồi nhảy xuống khỏi bàn. Đôi chân cô hơi lảo đảo vì cảm giác rã rời, nhưng cô vẫn cố gắng đứng vững.
"Em hiểu rồi." Cô nói, giọng nghẹn lại.
Cô chạy nhanh ra khỏi phòng, tiếng giày nện xuống hành lang vắng lặng nghe như tiếng đổ vỡ của một thứ gì đó quý giá. Cô không dám ngoảnh lại nhìn, vì cô sợ sẽ thấy vẻ mặt thản nhiên của Thẩm Quân, hoặc tệ hơn, là thấy sự dằn vặt mà thầy đang cố che giấu.
Trong căn phòng học cũ kỹ, Thẩm Quân vẫn đứng yên tại chỗ. Thầy đưa tay lên môi, nơi vẫn còn vương lại dư vị ngọt ngào và mùi hương tóc của Tố Diệp. Thầy nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra từ lồng ngực.
Thầy nói đó là sai số, nhưng trong thâm tâm, Thẩm Quân biết rõ đó là một hố đen mà thầy đã tự nguyện nhảy vào. Một khi ranh giới đã bị phá bỏ, những con số sẽ không bao giờ có thể trở lại trật tự ban đầu của nó được nữa.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, bóng dáng nhỏ bé của Tố Diệp biến mất trong làn sương đêm, để lại Thẩm Quân cùng với bản giáo án dang dở và nỗi khao khát bắt đầu âm ỉ cháy lại trong bóng tối.