MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Vụng TrộmChương 6

Bản Giao Hưởng Vụng Trộm

Chương 6

923 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai của ngày thứ Hai không mang lại sự ấm áp mà chỉ khiến Tố Diệp cảm thấy chói mắt và nhức nhối. Cô đứng trước gương trong nhà vệ sinh của ký túc xá, dùng một lớp phấn nền dày hơn mọi khi để che đi đôi mắt hơi sưng và vẻ mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt.

Dưới lớp áo sơ mi cao cổ, dấu vết mà Thẩm Quân để lại đêm qua vẫn còn đó—một vết đỏ nhạt như một bằng chứng không thể chối cãi cho sự phản bội lại lý trí. Tố Diệp khẽ chạm vào nó, cảm giác rùng mình lại một lần nữa chạy dọc cơ thể. Cô tự hỏi, người đàn ông ấy lúc này đang nghĩ gì? Thầy có thản nhiên như cái cách thầy đuổi cô về đêm qua không?

Giảng đường lớn hôm nay chật kín sinh viên. Tiếng cười nói, tiếng lật sách và không khí náo nhiệt thường ngày bỗng chốc trở nên xa lạ với cô. Tố Diệp chọn một vị trí ở góc khuất phía sau, cố gắng thu mình lại hết mức có thể.

Đúng 8 giờ, cửa giảng đường mở ra. Thẩm Quân bước vào với phong thái đĩnh đạc thường lệ. Thầy mặc một bộ vest xám tro, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, gương mặt không một chút gợn sóng. Thầy đặt cặp tài liệu lên bàn, điều chỉnh lại micrô, và bắt đầu bài giảng như thể đêm mưa hôm ấy chưa từng tồn tại.

"Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục phần lý thuyết về những hệ thống phức tạp..."

Giọng nói trầm thấp ấy vang vọng khắp khán phòng. Tố Diệp thấy tim mình thắt lại. Vẫn là chất giọng ấy, vẫn là phong thái ấy, nhưng sao giờ đây cô nghe thấy trong đó cả một sự mỉa mai tàn nhẫn. Cô nhìn chăm chú vào bàn tay thầy đang cầm phấn viết bảng—đôi bàn tay đêm qua đã từng luồn vào tóc cô, đã từng vuốt ve làn da cô với một sự cuồng nhiệt không tưởng.

Bất chợt, Thẩm Quân dừng lại. Thầy quét ánh mắt qua toàn bộ giảng đường. Tố Diệp nín thở, cô vội cúi đầu xuống trang vở trắng tinh, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn của thầy dường như đã khựng lại ở vị trí của cô trong một giây ngắn ngủi.

"Trần Tố Diệp. Em có thể đứng lên giải thích khái niệm này cho cả lớp không?"

Cả giảng đường bỗng chốc im lặng. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cô. Tố Diệp bàng hoàng ngẩng đầu lên. Thẩm Quân đang đứng đó, tay khoanh trước ngực, ánh nhìn lạnh lùng qua lớp kính trắng chiếu thẳng về phía cô. Không có một chút dịu dàng, không một chút bao dung, chỉ có sự nghiêm khắc đến lạnh lùng của một người thầy giáo đang kiểm tra một sinh viên kém tập trung.

Tố Diệp đứng dậy, đôi chân run rẩy dưới gầm bàn. "Thầy... thầy có thể nhắc lại câu hỏi được không ạ?"

Một vài tiếng cười khẩy vang lên từ phía dưới. Thẩm Quân không cười, thầy chỉ hơi nheo mắt lại.

"Tôi đã nói rất rõ ở buổi học riêng đêm qua. Có vẻ như em đã không để tâm vào những gì tôi dạy."

Câu nói mang đầy hàm ý ấy khiến mặt Tố Diệp nóng bừng. Cô cảm giác như thầy đang cố tình nhục mạ cô ngay giữa đám đông, như một cách để khẳng định rằng chuyện giữa họ chẳng là gì cả, hoặc cũng có thể là một cách để thầy tự trấn an bản thân bằng cách hành hạ cô.

"Em... em xin lỗi." Tố Diệp lí nhí, đôi bàn tay siết chặt tà áo.

"Ngồi xuống đi. Hãy tập trung vào. Ở đây chúng ta làm việc với những con số thực tế, không có chỗ cho sự mơ mộng." Thẩm Quân lạnh lùng nói rồi quay lưng lại phía bảng, tiếp tục bài giảng.

Suốt buổi học hôm đó, Tố Diệp không nghe lọt tai một chữ nào. Cô cảm thấy mình giống như một món đồ chơi bị bỏ rơi sau khi đã thỏa mãn được sự tò mò của người chủ. Nhưng cô không biết rằng, ở phía trên kia, mỗi khi quay lưng về phía sinh viên để viết bảng, bàn tay cầm phấn của Thẩm Quân lại siết chặt đến mức trắng bệch.

Thầy không thản nhiên như thầy đang diễn. Thầy có thể lừa dối cả giảng đường này, nhưng thầy không thể lừa dối được mùi hương của cô vẫn còn vương vấn trên áo mình, và cảm giác mềm mại của cô vẫn đang ám ảnh từng dây thần kinh của thầy. Sự khắc nghiệt mà thầy dành cho cô lúc này, thực chất chính là sự trừng phạt mà thầy đang dành cho chính sự hèn nhát của bản thân mình.

Buổi học kết thúc, Thẩm Quân thu dọn đồ đạc và bước ra khỏi phòng rất nhanh, không để lại cho Tố Diệp bất kỳ một cơ hội nào để tiếp cận. Khi cô chạy ra đến hành lang, chỉ còn thấy bóng dáng thầy khuất dần sau ngã rẽ.

Tố Diệp dựa lưng vào tường, hơi thở dồn dập. Cô nhận ra rằng, trò chơi này không hề đơn giản như cô nghĩ. Thẩm Quân là một người thầy bậc thầy, không chỉ trong toán học, mà còn trong cả việc điều khiển cảm xúc của kẻ khác.