Sau buổi học đầy nhục nhã, Tố Diệp không trở về ký túc xá. Cô lang thang trong thư viện trường cho đến khi những tia nắng cuối cùng tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt hắt qua những kẽ lá. Sự phớt lờ tàn nhẫn của Thẩm Quân trên giảng đường không khiến cô chùn bước, ngược lại, nó khơi dậy trong cô một sự phản kháng mãnh liệt.
Cô không chấp nhận làm một "sai số" bị gạt bỏ.
8 giờ tối, Tố Diệp đứng trước cửa văn phòng riêng của Thẩm Quân ở cuối hành lang khu nhà A. Dãy hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những ô cửa sổ thông gió. Qua khe cửa, một vệt sáng yếu ớt lọt ra ngoài, chứng tỏ thầy vẫn còn ở đó. Không chần chừ, cô đưa tay gõ cửa.
"Vào đi." Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên.
Tố Diệp đẩy cửa bước vào. Thẩm Quân đang ngồi sau bàn làm việc, ánh đèn bàn soi rõ những đầu ngón tay đang lướt trên bàn phím. Thầy không ngẩng đầu lên, dường như đang đắm chìm trong một bản báo cáo nghiên cứu nào đó.
"Tôi đã nói là tối nay không có giờ hướng dẫn..." Thầy bỏ lửng câu nói khi nhận ra người đứng đó là ai. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, thầy đặt chiếc kính cận xuống bàn, tựa lưng vào ghế, ánh mắt bình thản nhưng đầy vẻ đề phòng. "Em đến đây làm gì, Tố Diệp?"
"Em đến để hỏi thầy về 'bài học' sáng nay." Tố Diệp tiến lại gần, bàn tay cô đặt lên mặt bàn, hơi nghiêng người về phía trước. "Thầy hạ thấp em trước mặt cả lớp, đó là cách thầy đối xử với người mà thầy đã..."
"Đủ rồi." Thẩm Quân ngắt lời, giọng nói lạnh như băng. Thầy đứng dậy, bước vòng qua bàn để đối diện với cô. Thầy đứng rất gần, cao lớn và áp chế. "Tôi đã nói đêm đó là một sai lầm. Ở giảng đường, tôi là giảng viên, em là sinh viên. Tôi không làm gì sai cả."
"Thầy sợ sao?" Tố Diệp nhìn thẳng vào mắt thầy, đôi môi khẽ nở một nụ cười đầy khiêu khích. "Thầy sợ rằng nếu thầy không tỏ ra khắc nghiệt, thầy sẽ lại mất kiểm soát như đêm mưa hôm ấy? Thầy sợ mùi hương của em, sợ cái chạm của em..."
Cô vừa nói vừa tiến lên một bước, khiến Thẩm Quân phải lùi lại cho đến khi thắt lưng thầy chạm vào mép bàn làm việc. Tố Diệp vươn tay, ngón tay nhỏ nhắn lướt nhẹ từ cà vạt lên đến cổ áo sơ mi của thầy, ngay sát vị trí yết hầu đang khẽ rung động.
"Em đang đùa với lửa đấy." Thẩm Quân khàn giọng, bàn tay thầy nắm chặt lấy cổ tay cô, ngăn cản sự mơn trớn đầy nguy hiểm đó. Sức mạnh từ bàn tay thầy khiến cô hơi đau, nhưng sự đau đớn đó chỉ làm tăng thêm hưng phấn trong lòng Tố Diệp.
"Lửa đã cháy rồi, thưa thầy. Thầy nghĩ thầy có thể dập tắt nó bằng cách đeo lên chiếc mặt nạ đạo mạo đó sao?"
Tố Diệp không lùi lại, cô dùng tay còn lại ôm lấy gáy thầy, kéo khuôn mặt thầy xuống sát gần mình. Hơi thở của cả hai lại một lần nữa hòa quyện, nóng rực và đầy khao khát. Trong căn văn phòng chật hẹp, mùi hương gỗ đàn hương và mùi trà thanh tao lại một lần nữa bủa vây lấy lý trí của cả hai.
Thẩm Quân nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự nổi loạn và tình tứ của cô học trò. Thầy nhìn thấy sự chân thành, thấy cả sự thèm khát và sự liều lĩnh. Sự kiềm chế mà thầy dày công xây dựng suốt cả ngày hôm nay bỗng chốc vỡ vụn như một tòa lâu đài cát trước cơn sóng dữ.
"Em thực sự... rất hư hỏng." Thầy thì thầm, giọng nói chứa đựng cả sự tức giận lẫn sự đầu hàng.
Không để cô kịp trả lời, Thẩm Quân bất ngờ xoay người, ép Tố Diệp vào bức tường phía sau. Một bàn tay thầy chống lên tường, bàn tay kia siết chặt lấy eo cô, kéo sát vào cơ thể mình. Thầy cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò, mà là một cuộc xâm lược mãnh liệt, hoang dại hơn cả đêm hôm trước.
Tố Diệp rên rỉ nhỏ trong cổ họng, đôi tay bám chặt vào vai thầy. Trong bóng tối của văn phòng, ranh giới giữa thầy và trò chính thức bị xóa sổ thêm một lần nữa. Lần này, không còn mưa để che giấu, chỉ có tiếng nhịp tim đập loạn xạ và sự cám dỗ ngọt ngào của tội lỗi đang cuộn trào mãnh liệt.
Thẩm Quân biết mình đang lún sâu vào bùn lầy, nhưng khi cảm nhận được sự mềm mại và ấm nóng của cô gái trong lòng, thầy thà chọn cách chết chìm trong đó còn hơn là quay trở lại với sự cô độc lạnh lẽo thường ngày.