MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Vụng TrộmChương 8

Bản Giao Hưởng Vụng Trộm

Chương 8

814 từ · ~5 phút đọc

Sự mãnh liệt trong văn phòng chật hẹp khiến thời gian như ngừng trôi. Thẩm Quân không còn là vị giáo sư toán học với những định luật chuẩn xác; thầy lúc này chỉ là một người đàn ông đang cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn bằng sự nồng nhiệt của tuổi trẻ. Nụ hôn của thầy dời từ đôi môi sưng đỏ xuống hõm cổ, nơi dấu vết cũ chưa kịp tan đã chồng thêm những dấu vết mới.

Tố Diệp tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhưng toàn thân cô lại như bị thiêu đốt. Cô cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối trong từng cái siết tay của thầy. Trong khoảnh khắc ấy, cô tưởng như mình đã thắng, đã bắt được "con mãnh thú" ẩn sau lớp áo sơ mi phẳng phiu kia.

Nhưng ngay khi Thẩm Quân đang định tiến xa hơn, một tiếng động nhỏ từ phía hành lang vang lên.

Cạch.

Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng nhưng trong không gian tĩnh mịch của khu nhà A lúc đêm muộn, nó chẳng khác nào một tiếng sấm rền.

Thẩm Quân khựng lại ngay lập tức. Bản năng của một người luôn sống trong khuôn phép khiến thầy tỉnh táo lại chỉ trong chớp mắt. Thầy buông Tố Diệp ra, hơi thở vẫn còn dồn dập, đôi mắt sau lớp kính cận đột ngột trở nên sắc lạnh. Thầy ra hiệu cho cô giữ im lặng bằng cách đặt một ngón tay lên môi, rồi chậm rãi bước về phía cửa văn phòng.

Tố Diệp đứng chết trân tại chỗ, hai tay ôm lấy ngực, tim đập mạnh như muốn nhảy ra ngoài. Cô nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Thẩm Quân che khuất ánh sáng từ hành lang hắt vào.

Thầy hé mở cánh cửa chỉ một chút, đủ để nhìn ra ngoài. Hành lang dài hun hút với những bóng đèn neon nhấp nháy không một bóng người. Tuy nhiên, trên sàn đá hoa cương nhẵn bóng, một chiếc thẻ sinh viên đánh rơi nằm lặng lẽ ngay trước cửa phòng.

Thẩm Quân cúi xuống nhặt chiếc thẻ lên. Gương mặt thầy bỗng chốc đanh lại, sự tái nhợt phủ lên làn da vốn dĩ đã lạnh lùng.

"Có chuyện gì vậy thầy?" Tố Diệp bước lại gần, thì thầm.

Thẩm Quân không trả lời, thầy chỉ lặng lẽ đưa chiếc thẻ ra trước mặt cô. Trên đó là hình ảnh của Lâm Phong – một nam sinh cùng lớp với Tố Diệp, cũng là người bấy lâu nay vẫn luôn theo đuổi cô một cách công khai. Lâm Phong vốn là thành viên của đội kiểm tra cơ sở vật chất, việc cậu ta xuất hiện ở đây vào giờ này là hoàn toàn có khả năng.

Máu trong người Tố Diệp như đông cứng lại. Nếu Lâm Phong nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi qua khe cửa... cô không dám nghĩ tiếp.

"Về đi." Thẩm Quân nói, giọng thầy giờ đây không còn chút cảm xúc nào, giống như một mặt hồ đóng băng sau cơn bão. "Về ký túc xá ngay lập tức. Và từ nay về sau, đừng bao giờ đến đây vào giờ này nữa."

"Thầy... thầy nghĩ cậu ấy đã thấy gì không?" Tố Diệp run rẩy hỏi.

Thẩm Quân quay lại nhìn cô, ánh mắt thầy chứa đựng sự mệt mỏi và cả một chút thất vọng về chính mình. "Điều đó không còn quan trọng bằng việc chúng ta đã để lại sơ hở. Tố Diệp, đây là trò chơi mà nếu thua, người trắng tay sẽ không chỉ có một mình em."

Thầy mở toang cửa, ra hiệu cho cô bước ra ngoài. Tố Diệp lủi thủi bước đi, cảm giác tội lỗi giờ đây đã bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng đáng sợ hơn nhiều. Cô vừa đi vừa ngoảnh lại, chỉ thấy Thẩm Quân đứng tựa cửa, bóng thầy đổ dài xuống hành lang, cô độc và đầy bí ẩn.

Đêm đó, Tố Diệp không tài nào chợp mắt nổi. Cô liên tục nhìn vào điện thoại, sợ hãi một tin nhắn từ Lâm Phong hay một lời đồn đại nào đó sẽ bùng nổ trên diễn đàn trường vào sáng mai.

Trong khi đó, tại văn phòng, Thẩm Quân vẫn ngồi lặng yên trong bóng tối. Thầy xoay chiếc thẻ sinh viên của Lâm Phong trên tay, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định. Thầy biết, biến số lớn nhất trong bài toán này đã xuất hiện. Và khác với những con số trên trang giấy, con người là biến số không bao giờ có thể kiểm soát hoàn toàn bằng lý trí.

Sự cấm kỵ bây giờ không còn là một bí mật ngọt ngào giữa hai người nữa. Nó đã bắt đầu trở thành một sợi dây thòng lọng, thắt chặt dần quanh cổ họ.