MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Vụng TrộmChương 9

Bản Giao Hưởng Vụng Trộm

Chương 9

817 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Ba, không khí tại căng tin trường ngột ngạt đến mức Tố Diệp cảm thấy không khí như bị rút cạn. Cô cố tình chọn một chiếc bàn ở góc khuất, mắt dán vào chiếc bánh mì nguội ngắt nhưng tâm trí lại không ngừng tái hiện lại hình ảnh chiếc thẻ sinh viên trên tay Thẩm Quân đêm qua.

"Cậu có vẻ mệt mỏi quá nhỉ, Diệp?"

Một giọng nói vang lên ngay đỉnh đầu khiến cô giật nảy mình. Tố Diệp ngước lên và thấy Lâm Phong đang đứng đó, nụ cười trên môi cậu ta vẫn rạng rỡ như mọi khi, nhưng trong mắt lại lấp lánh một thứ ánh sáng lạ lùng—vừa có chút thương hại, vừa có chút đắc thắng.

Lâm Phong không đợi cô mời, thản nhiên kéo ghế ngồi đối diện. Cậu ta đặt chiếc điện thoại lên bàn, màn hình tối đen nhưng đối với Tố Diệp, nó giống như một quả bom hẹn giờ.

"Đêm qua tớ làm rơi thẻ sinh viên ở dãy nhà A," Lâm Phong thong thả nói, tay khuấy cốc cà phê. "Lúc quay lại tìm, tớ thấy văn phòng thầy Quân vẫn sáng đèn. Tớ định gõ cửa hỏi xem thầy có nhặt được không, nhưng rồi..."

Cậu ta bỏ lửng câu nói, nhìn xoáy vào đôi mắt đang giãn ra vì sợ hãi của Tố Diệp. Cô thấy cổ họng mình khô khốc, mồ hôi lạnh rịn ra nơi lòng bàn tay.

"Nhưng rồi... cậu thấy gì?" Tố Diệp cố giữ giọng bình thản, nhưng sự run rẩy trong âm vựng đã phản bội cô.

Lâm Phong nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng xuống mức chỉ đủ hai người nghe: "Tớ thấy một bản giao hưởng không có nhạc trưởng. Tớ thấy giáo sư Thẩm đáng kính đang 'hướng dẫn' sinh viên cưng của mình một cách... rất nhiệt tình."

Mặt Tố Diệp cắt không còn giọt máu. "Lâm Phong, chuyện đó không phải như cậu nghĩ..."

"Đừng giải thích," Lâm Phong cắt ngang, nụ cười vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng. "Tớ đã thích cậu hai năm nay, Diệp ạ. Tớ đã làm mọi thứ để cậu chú ý, nhưng cậu lại chọn một người đàn ông lớn tuổi, một người chỉ coi cậu là một thú vui nhất thời. Cậu nghĩ thầy ta sẽ bảo vệ cậu khi chuyện này vỡ lở sao? Không, thầy ta sẽ bảo vệ cái ghế giáo sư của mình đầu tiên."

Tố Diệp run rẩy đứng dậy, định bỏ đi, nhưng lời nói tiếp theo của Lâm Phong khiến cô khựng lại:

"Tớ có ảnh, Diệp ạ. Tuy không rõ nét vì đèn mờ, nhưng đủ để ai cũng nhận ra đó là hai người. Nếu tấm ảnh này xuất hiện trên hòm thư của Ban giám hiệu vào chiều nay, cậu nghĩ sự nghiệp của thầy Quân và con đường học tập của cậu sẽ đi về đâu?"

"Cậu muốn gì?" Tố Diệp quay lại, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.

Lâm Phong nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lộ rõ sự chiếm hữu: "Chiều nay, sau giờ học, hãy đến phòng tập nhạc cũ của trường. Chỉ một mình cậu thôi. Chúng ta cần 'thảo luận' về việc xóa tấm ảnh này. Đừng để thầy Quân biết, nếu không tớ không bảo đảm ngón tay mình sẽ không lỡ ấn nút gửi."

Lâm Phong đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô một cái rồi bỏ đi, để lại Tố Diệp đứng chết trân giữa sự ồn ào của căng tin.

Suốt cả buổi chiều, Tố Diệp như người mất hồn. Cô nhìn thấy Thẩm Quân đi ngang qua hành lang, thầy vẫn lạnh lùng và xa cách như thế, không hề hay biết cơn bão đang chực chờ nuốt chửng cả hai. Cô muốn chạy đến bên thầy, muốn gục đầu vào ngực thầy mà khóc, nhưng lời đe dọa của Lâm Phong như một sợi dây xích vô hình buộc chặt lấy chân cô.

Nếu cô nói với Thẩm Quân, thầy có thể sẽ dùng quyền lực của mình để giải quyết, nhưng cũng có thể thầy sẽ ngay lập tức cắt đứt với cô để giữ an toàn cho bản thân. Nỗi sợ bị bỏ rơi còn lớn hơn cả nỗi sợ bị đuổi học.

5 giờ chiều, khi hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả khoảng sân trường, Tố Diệp bước chân nặng nề về phía phòng tập nhạc cũ – một dãy nhà bỏ hoang nằm tách biệt phía sau thư viện. Tiếng giày của cô vang vọng lên những bậc thang đầy bụi bặm.

Bên trong căn phòng tối mờ, Lâm Phong đã đợi sẵn. Cậu ta đang ngồi bên chiếc đàn piano cũ, nhấn xuống một nốt nhạc trầm buồn, đơn điệu.

"Cậu đến đúng giờ đấy," Lâm Phong nói mà không quay đầu lại. "Bắt đầu bài 'hướng dẫn' của chúng ta thôi nhỉ?"