MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Vụng TrộmChương 10

Bản Giao Hưởng Vụng Trộm

Chương 10

862 từ · ~5 phút đọc

Không khí trong phòng tập nhạc cũ đặc quánh mùi gỗ mục và bụi bặm lâu ngày. Ánh hoàng hôn đỏ lựng như máu xuyên qua những ô cửa kính vỡ, hắt lên mặt Lâm Phong một nửa sáng, một nửa tối, khiến gương mặt cậu ta trở nên xa lạ và đáng sợ.

Tố Diệp đứng ở ngưỡng cửa, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. "Tôi đã đến rồi. Xóa tấm hình đó đi, Lâm Phong."

Lâm Phong rời khỏi chiếc đàn piano, chậm rãi tiến về phía cô. Mỗi bước chân của cậu ta đều khiến trái tim Tố Diệp nảy lên một nhịp kinh hoàng. Cậu ta dừng lại ngay trước mặt cô, vươn tay định chạm vào gương mặt cô nhưng Tố Diệp né tránh. Ánh mắt Lâm Phong chợt tối lại.

"Xóa sao? Đâu có dễ dàng như vậy." Lâm Phong cười khẩy, lấy điện thoại ra, lướt qua một tấm hình mờ ảo nhưng đủ để thấy bóng dáng hai người đang quấn lấy nhau bên bức tường văn phòng. "Tớ đã dành cả tuổi thanh xuân để nhìn theo cậu, còn cậu lại dành một đêm để dâng hiến cho một kẻ chỉ coi cậu là một con số trong bảng tính. Diệp à, cậu rẻ rúng bản thân mình quá."

"Đừng xúc phạm thầy ấy!" Tố Diệp quát lên, nước mắt chực trào.

"Đến giờ này mà cậu còn bảo vệ thầy ta?" Lâm Phong giận dữ chộp lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô về phía chiếc sofa cũ nát ở góc phòng. "Vậy thì để xem, thầy giáo đáng kính của cậu có đến đây cứu cậu không, hay thầy ta đang bận rộn xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến cậu rồi?"

Trong khi đó, tại văn phòng khoa, Thẩm Quân đứng bên cửa sổ, nhìn chăm chăm xuống sân trường vắng lặng. Đã quá giờ hẹn học thêm mười lăm phút nhưng Tố Diệp vẫn chưa xuất hiện. Điều này chưa bao giờ xảy ra. Một linh tính không lành trỗi dậy trong lòng thầy. Thầy cầm điện thoại, định gọi nhưng rồi lại đặt xuống.

Bất chợt, thầy nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ bị kẹp dưới khe cửa, chắc hẳn ai đó đã lén nhét vào lúc thầy đang đi họp.

“Phòng nhạc cũ. Nếu thầy muốn giữ lại danh tiếng của mình.”

Đôi mắt Thẩm Quân nheo lại, một tia lạnh lẽo chết chóc xẹt qua. Thầy không hề chần chừ, vơ lấy chiếc áo khoác và lao ra khỏi phòng. Thầy không đi thang máy mà chạy bộ xuống cầu thang, hơi thở dồn dập nhưng lý trí lại tỉnh táo đến lạ kỳ. Thầy biết mình đang bước vào một cái bẫy, nhưng nếu cái bẫy đó có Tố Diệp, thầy không thể đứng ngoài nhìn.

Tại phòng tập nhạc, Lâm Phong đã ép Tố Diệp lùi vào góc tường. Cậu ta cúi sát vào cổ cô, hít hà mùi hương mà thầy Quân đã từng chạm tới. "Nếu tớ có được những gì thầy ta đã có, có lẽ tớ sẽ cân nhắc việc xóa tấm hình này."

"Cậu điên rồi!" Tố Diệp dùng hết sức bình sinh đẩy cậu ta ra, nhưng sức mạnh của một nam sinh trẻ tuổi khiến cô hoàn toàn bất lực.

Đúng lúc Lâm Phong định cúi xuống cưỡng hôn cô, cánh cửa gỗ mục nát của phòng nhạc bị một lực lớn đạp tung ra. Tiếng rầm khô khốc vang động cả dãy nhà bỏ hoang.

Thẩm Quân đứng đó, dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang. Chiếc áo sơ mi trắng của thầy hơi xộc xệch, đôi mắt sau lớp kính không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà rực cháy một ngọn lửa giận dữ tột độ. Thầy bước vào, khí thế áp đảo khiến Lâm Phong vô thức lùi lại một bước, buông Tố Diệp ra.

"Thầy... thầy Quân?" Lâm Phong lắp bắp, dù đang nắm giữ "vũ khí" nhưng trước sự hiện diện đầy uy quyền của Thẩm Quân, cậu ta vẫn thấy run sợ.

Thẩm Quân không nói một lời, thầy bước đến chắn ngang giữa Lâm Phong và Tố Diệp. Thầy kéo cô ra sau lưng mình, bàn tay thầy nắm lấy tay cô, siết chặt như một lời hứa bảo vệ.

"Cậu muốn dùng tấm hình đó để đổi lấy cái gì?" Thẩm Quân trầm giọng hỏi, giọng nói như tiếng sấm rền trước cơn bão.

"Tôi muốn... tôi muốn thầy biến mất khỏi trường này! Và cô ấy phải thuộc về tôi!" Lâm Phong hét lên, giơ điện thoại lên như một lá bài hộ mệnh.

Thẩm Quân nhếch môi cười, một nụ cười đầy cay đắng và khinh bỉ. Thầy chậm rãi tháo chiếc kính cận ra, đặt vào túi áo. "Cậu nghĩ một tấm hình mờ nhạt có thể hủy hoại tôi? Cậu quá xem nhẹ tôi rồi. Nhưng việc cậu chạm vào cô ấy... đó mới là sai lầm lớn nhất của cậu ngày hôm nay."

Trong không gian chật hẹp của phòng nhạc, một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng cả sự điên rồ của tình yêu cấm kỵ bắt đầu bùng nổ.