Ánh nắng gay gắt của buổi chiều tà len lỏi qua khe rèm cửa dày nặng, rọi một vệt sáng dài lên sàn gỗ bóng loáng. Diệp Cẩn Nhiên mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là sự sống, mà là một cơn đau đầu búa bổ như thể có hàng ngàn mảnh kính vỡ đang găm thẳng vào đại não.
“Ư…”
Anh rên nhẹ một tiếng, cố gắng định vị lại không gian. Đây không phải là căn hộ nhỏ hẹp của anh. Trần nhà cao vút với những đường phào chỉ mạ vàng xa hoa, mùi hương của nước hoa đắt tiền trộn lẫn với một mùi vị lạ lẫm — nồng nàn, ngọt lịm nhưng lại nhuốm màu tuyệt vọng.
Ký ức không thuộc về anh bắt đầu tràn vào như thác đổ.
Diệp Cẩn Nhiên. Cậu cả nhà họ Diệp. Một Alpha cấp cao nhưng vô năng, kẻ lấy việc hành hạ kẻ yếu làm thú vui để khỏa lấp sự trống rỗng trong tâm hồn. Và quan trọng hơn, anh đang ở trong một thế giới ABO — nơi bản năng đôi khi còn mạnh hơn lý trí.
“Phịch!”
Một tiếng động khô khốc vang lên ngay dưới chân khiến Cẩn Nhiên giật mình tỉnh hẳn.
Anh cúi đầu. Trước mặt anh, một bóng người gầy gò đang quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Đó là một nam nhân, nhưng bờ vai gầy guộc ấy đang run rẩy dữ dội dưới lớp áo sơ mi mỏng manh ướt đẫm mồ hôi. Những lọn tóc đen bết lại vì nước và sự đau đớn, che khuất gương mặt của cậu.
Đan Bạch.
Cái tên này hiện lên trong đầu Cẩn Nhiên kèm theo một cảm giác tội lỗi run rẩy. Đây chính là Omega nam thê của nguyên chủ, người mà trong nguyên tác sẽ trở thành kẻ sát nhân hàng loạt điên cuồng, và Diệp Cẩn Nhiên chính là nạn nhân đầu tiên bị cậu rút cạn máu sau một năm tra tấn.
“Xin anh… tôi chỉ cần… một chút… một chút thôi…”
Giọng nói của Đan Bạch khản đặc, đứt quãng như tiếng lá khô bị giẫm nát. Cậu không dám ngẩng đầu, hai bàn tay gầy trơ xương cào mạnh xuống sàn đá, móng tay bật máu, để lại những vệt đỏ thẫm kinh tâm động phách.
Cẩn Nhiên nín thở. Anh nhớ ra rồi. Mười phút trước, nguyên chủ đã ép Đan Bạch vào kỳ phát tình phải quỳ xuống học tiếng chó sủa, thậm chí còn bắt cậu liếm giày mình mới ban phát cho một chút Pheromone trấn an.
Pheromone của Alpha đối với một Omega đã bị đánh dấu hoàn toàn giống như oxy đối với người đang hấp hối. Đan Bạch đang bị hành hạ bởi chính bản năng của mình. Cậu khát khao hơi ấm của kẻ thù, một sự sỉ nhục tột cùng về mặt linh hồn.
Đan Bạch chậm chạp, run rẩy bò về phía chân của Cẩn Nhiên. Cậu thè lưỡi, đôi mắt đờ đẫn không còn chút sức sống, chuẩn bị thực hiện hành động nhục nhã nhất để đổi lấy sự sống.
“Dừng lại!”
Cẩn Nhiên thốt lên, giọng anh run rẩy vì kinh hãi. Anh vội vàng rút chân lại như thể vừa chạm phải lửa.
Hành động này của anh khiến Đan Bạch khựng lại. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn dĩ phải trong trẻo giờ đây chỉ còn là một vùng xám xịt, tê dại. Cậu nhìn anh, không có hận thù, không có oán trách, chỉ có một sự chấp nhận cái chết đến lạnh người. Cậu nghĩ rằng, ngay cả cơ hội được liếm giày để sống sót, anh cũng muốn tước đoạt của cậu.
“Cậu chủ Diệp… tôi sai rồi… xin anh…” Đan Bạch thì thào, đầu gối cậu lê trên sàn, tạo ra những tiếng sột soạt đau lòng.
Nhìn vết sẹo dài trên cánh tay Đan Bạch — dấu vết do chính cậu tự cào cấu để dùng nỗi đau thể xác lấn át cơn khát Pheromone — tim Cẩn Nhiên thắt lại. Một luồng phẫn nộ bùng lên trong lòng anh, không phải dành cho Đan Bạch, mà dành cho kẻ khốn nạn mà anh đang chiếm hữu thân xác.
Khốn kiếp! Tại sao có thể ác độc đến mức này?
Cẩn Nhiên hít một hơi thật sâu. Anh biết mình không có nhiều thời gian. Chỉ số sinh mệnh của Đan Bạch đang tụt dốc. Nếu không có Pheromone ngay lập tức, cậu ấy sẽ chết vì kiệt sức và suy sụp tuyến thể.
Anh nhắm mắt, cố gắng lục tìm trong bản năng của cơ thể Alpha này cách để giải phóng tin tức tố. Phải mất vài giây, một mùi hương gỗ tuyết tùng lành lạnh, thanh khiết bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Đan Bạch sững người. Cậu trợn mắt nhìn Cẩn Nhiên, cơ thể theo bản năng mà co rúm lại, nhưng cái mũi lại không tự chủ được mà hít hà. Đây không phải là cách nguyên chủ thường làm. Hắn thường giải phóng Pheromone một cách bạo ngược, tràn đầy tính xâm lược để ép cậu phục tùng. Nhưng luồng khí này… nó dịu dàng như một dòng suối mát chảy qua sa mạc khô cằn.
“Cầm lấy.”
Cẩn Nhiên run rẩy cởi chiếc áo sơ mi mình đang mặc ra. Chiếc áo lụa đắt tiền thấm đẫm mùi hương Tuyết Tùng đậm đặc nhất. Anh không dám chạm vào cậu, vì anh thấy rõ sự ghê tởm và sợ hãi trong mắt Đan Bạch mỗi khi anh tiến lại gần.
Anh ném chiếc áo về phía cậu.
Đan Bạch nhìn chiếc áo như nhìn một món bảo vật không tưởng. Cậu run rẩy đưa tay đón lấy, rồi như một kẻ chết đói vồ được bánh mì, cậu áp mặt vào lớp vải, điên cuồng hít lấy hít để.
“Ra phòng ngoài đi… trong đó có giường. Tôi sẽ không vào đó đâu.” Cẩn Nhiên nói nhỏ, quay lưng đi để giấu đi sự bối rối và xót xa.
Đan Bạch ôm chặt chiếc áo, không nói một lời, loạng choạng đứng dậy và chạy trối chết về phía căn phòng nhỏ ở cuối hành lang. Cậu không ngoảnh đầu lại, như thể sợ rằng chỉ cần chậm một giây, gã đàn ông ác ma kia sẽ đổi ý.
Cửa phòng đóng sầm lại.
Diệp Cẩn Nhiên đứng giữa căn phòng rộng lớn, nhìn vũng máu nhỏ trên sàn nơi Đan Bạch vừa quỳ. Anh ngồi thụp xuống ghế, đôi bàn tay đan chặt vào nhau.
Trong nguyên tác, Đan Bạch sẽ chét năm 25 tuổi sau khi bị vắt kiệt sức lao động và tinh thần. Bây giờ, cậu ấy 24 tuổi. Nghĩa là anh chỉ còn một năm để thay đổi kết cục này.
“Tôi không sợ chết dưới tay em,” Cẩn Nhiên thì thầm vào khoảng không, “Tôi chỉ sợ đến lúc chết, vẫn không thể làm em tin rằng thế giới này còn có chút hơi ấm.”
Đêm đó, Diệp Cẩn Nhiên không ngủ. Anh ngồi ngoài phòng khách, không ngừng giải phóng Pheromone để nó len lỏi qua khe cửa vào phòng Đan Bạch, đảm bảo rằng người bên trong có một giấc ngủ bình yên nhất sau chuỗi ngày địa ngục.
Anh biết, cuộc chiến chuộc tội này chỉ mới bắt đầu.