MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng ABOChương 2

Bản Hợp Đồng ABO

Chương 2

1,542 từ · ~8 phút đọc

Cánh cửa phòng của Đan Bạch vẫn đóng chặt suốt mười hai tiếng đồng hồ kể từ khi cậu ôm chiếc áo sơ mi ấy chạy trốn.

Diệp Cẩn Nhiên đứng ở hành lang, bàn tay đưa lên định gõ cửa nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Anh sợ. Anh sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ từ phía mình cũng sẽ khiến người bên trong rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Trong ký ức của nguyên chủ, mỗi khi hắn gõ cửa, đó không phải là lời hỏi thăm, mà là điềm báo cho một trận đòn roi hoặc những lời sỉ nhục cay nghiệt.

Cẩn Nhiên thở dài, anh lùi lại, nhìn xuống đôi bàn tay sạch sẽ của mình nhưng trong thâm tâm lại thấy chúng nhuốm đầy tội lỗi. Anh biết, để xóa bỏ nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tủy sống của Đan Bạch, không thể chỉ dùng lời nói.

Anh đi xuống bếp.

Căn bếp của biệt thự nhà họ Diệp rộng lớn và hiện đại, nhưng lạnh lẽo vì chẳng mấy khi có hơi ấm thực sự của một gia đình. Đám người hầu trong nhà thấy "cậu cả" xuống bếp thì hốt hoảng, định chạy lại tranh làm, nhưng Cẩn Nhiên chỉ lạnh lùng xua tay: "Tất cả ra ngoài. Đừng để ai làm phiền tôi."

Đám người hầu nhìn nhau đầy nghi hoặc. Cậu chủ Diệp vốn là kẻ chỉ biết hưởng lạc, cơm bưng nước rót, nay lại tự tay vào bếp? Chắc chắn là lại có trò hành hạ mới dành cho cậu Omega tội nghiệp kia rồi. Họ thầm thét lên trong lòng nhưng không ai dám hé răng nửa lời, lẳng lặng rút lui.

Cẩn Nhiên lục tìm trong tủ lạnh. Anh muốn nấu một món gì đó thật thanh đạm. Đan Bạch đã bị bỏ đói nhiều ngày, dạ dày cậu chắc chắn rất yếu. Anh chọn gạo ngon, ức gà, và một ít rau xanh tươi nhất.

Tiếng dao thái đều đặn trên thớt đá, tiếng nước sôi sùng sục, mùi thơm của cháo gạo mới bắt đầu lan tỏa. Trong lúc nấu, Cẩn Nhiên vẫn không quên duy trì một lượng Pheromone Tuyết Tùng rất mỏng, rất nhẹ. Anh muốn mùi hương này hòa quyện vào không gian như một lời vỗ về thầm lặng, để Đan Bạch biết rằng Alpha của cậu đang ở trạng thái bình ổn, không có ý định tấn công hay bạo lực.

Sau gần một giờ đồng hồ, bát cháo gà ấm nóng đã hoàn thành. Cẩn Nhiên cẩn thận đặt bát cháo lên một chiếc khay gỗ, kèm theo một ly sữa ấm và một vài viên thuốc bổ trợ tuyến thể mà anh đã tìm thấy trong hiệu thuốc cao cấp tối qua.

Anh bưng khay đồ ăn lên lầu, đặt nhẹ nhàng trước cửa phòng Đan Bạch.

"Đan Bạch..." Anh gọi khẽ, tông giọng trầm thấp và cố gắng giữ cho nó không mang chút uy quyền nào. "Tôi có nấu chút cháo, đặt ở cửa. Em đói thì lấy vào ăn nhé."

Bên trong không có tiếng trả lời. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.

Cẩn Nhiên không rời đi ngay. Anh đứng tựa lưng vào bức tường đối diện cửa phòng, khoanh tay trước ngực. Anh biết Đan Bạch đang nghe. Cậu ấy chắc chắn đang áp tai vào cửa, nín thở để dò xét nhất cử nhất động của anh.

"Tôi biết em không tin tôi." Cẩn Nhiên nói tiếp, giọng anh hơi khàn đi vì mệt mỏi. "Nhưng em cần phải sống. Nếu em chết, tôi sẽ là kẻ giết người. Cho nên, vì bản thân em, hoặc vì để tôi không phải mang thêm tội nợ, hãy ăn một chút đi."

Nói xong, anh quay người đi về phía phòng làm việc của mình ở đầu hành lang. Anh cố ý đóng cửa phòng làm việc thật mạnh để Đan Bạch biết chắc chắn rằng anh đã rời khỏi khu vực đó, không còn rình rập hay chờ đợi để làm nhục cậu nữa.

Quả nhiên, mười phút sau, cánh cửa phòng Đan Bạch hé ra một khe nhỏ.

Đan Bạch ló mắt nhìn ra ngoài. Hành lang trống không, chỉ có mùi Tuyết Tùng nhàn nhạt và bát cháo còn nghi ngút khói. Cậu run rẩy đưa tay ra, nhanh như chớp kéo khay đồ ăn vào trong rồi đóng sập cửa lại, chốt chặt.

Đan Bạch ngồi sụp xuống sau cánh cửa, hơi thở dồn dập. Cậu nhìn bát cháo gà trắng ngần, đôi mắt hiện lên sự đấu tranh dữ dội.

Hắn ta bỏ thuốc độc sao? Hay đây là thuốc kích dục loại mạnh hơn?

Nghi ngờ là bản năng sinh tồn duy nhất mà Đan Bạch còn sót lại. Cậu đã từng bị lừa quá nhiều lần. Có lần, nguyên chủ đưa cho cậu một miếng bánh ngọt, để rồi sau khi cậu ăn xong, hắn mới cười khẩy nói rằng trong đó có chứa chất gây ảo giác, khiến cậu tự làm nhục mình trước mặt đám bạn nhậu của hắn.

Nhưng cái bụng trống rỗng lại réo lên dữ dội. Cơn đói cồn cào và sự suy kiệt khiến đầu óc cậu quay cuồng. Đan Bạch cầm thìa lên, run rẩy múc một miếng nhỏ. Cậu ngửi đi ngửi lại, không thấy mùi vị lạ, chỉ có mùi thơm tinh khiết của gạo và gừng.

Cậu nhắm mắt, liều mạng nuốt xuống.

Vị ấm nóng lan tỏa từ thực quản xuống dạ dày, mang theo một cảm giác dễ chịu đến lạ lùng. Không có cơn đau bụng, không có ảo giác, cũng không có sự nhục nhã. Chỉ là một bát cháo bình thường nhất mà một con người trao cho một con người.

Đan Bạch bắt đầu ăn, ban đầu là dè chừng, sau đó là điên cuồng. Cậu vừa ăn vừa khóc. Nước mắt rơi lã chã vào bát cháo. Một năm qua, cậu sống không bằng cầm thú, bị xích cổ, bị đánh đập, bị ép phải bò trên sàn. Đây là lần đầu tiên sau khi kết hôn, cậu được ăn một bữa cơm ấm nóng mà không kèm theo những lời chửi rủa.

Ăn xong bát cháo và uống hết ly sữa, cơ thể Đan Bạch dần có lại chút sức lực. Cậu nhìn khay đồ ăn đã trống không, rồi nhìn về phía cánh cửa.

Ở bên ngoài kia, Diệp Cẩn Nhiên đang làm gì?

Cậu nhớ lại ánh mắt của anh lúc sáng. Ánh mắt đó không còn sự cuồng loạn, tối tăm của một kẻ biến thái. Nó sâu thẳm, buồn bã và chứa đựng một sự hối lỗi mà cậu chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong ngôi nhà này.

Anh ta bị điên rồi sao? Hay là linh hồn của anh ta đã bị tráo đổi?

Đan Bạch không biết rằng suy nghĩ vu vơ của mình lại chính là sự thật.

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc, Diệp Cẩn Nhiên đang vùi đầu vào đống tài liệu về y tế. Anh đang tìm kiếm một phương pháp phẫu thuật ghép lại tuyến thể hoặc ít nhất là điều trị tổn thương thần kinh cho Omega bị bạo hành lâu ngày.

Anh nhìn vào bức ảnh cưới của nguyên chủ và Đan Bạch đặt trên bàn làm việc. Trong ảnh, Đan Bạch của một năm trước có đôi mắt sáng ngời như sao, nụ cười rạng rỡ của một thanh niên đầy hoài bão. Còn Đan Bạch bây giờ... chỉ là một cái xác không hồn, một con chim gãy cánh đang co ro trong lồng sắt.

Cẩn Nhiên nghiến răng, anh nắm chặt nắm đấm.

"Đan Bạch, tôi sẽ mang đôi mắt đó trở lại. Dù có phải trả giá bằng mạng sống của mình, tôi cũng sẽ không để em trở thành kẻ sát nhân. Em xứng đáng được đứng dưới ánh mặt trời, chứ không phải trong bóng tối của hận thù."

Tiếng gõ cửa phòng làm việc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Quản gia bước vào, cúi đầu kính cẩn nhưng trong mắt đầy vẻ mỉa mai ngầm:

"Cậu cả, ông chủ lớn gọi điện, nói ngày mai cậu phải dẫn cậu Đan Bạch về nhà chính để tham dự tiệc mừng thọ của lão gia tử. Ông chủ nhắc cậu... nhớ chăm sóc 'món quà' của mình cho tốt, đừng để lão gia tử thấy những vết sẹo không đáng có."

Cẩn Nhiên lạnh lùng nhìn vị quản gia già. "Món quà? Ông gọi em ấy là món quà?"

Vị quản gia hơi khựng lại trước sát khí tỏa ra từ Pheromone của Cẩn Nhiên. "Dạ... ý của ông chủ là..."

"Cút ra ngoài." Cẩn Nhiên quát lên. "Và nhớ cho kỹ, từ nay về sau, ai dám gọi Đan Bạch bằng những danh xưng hạ thấp, tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi cái nhà này."

Quản gia run rẩy lùi ra.

Cẩn Nhiên ngồi phịch xuống ghế, tay day thái dương. Bữa tiệc ở nhà chính... Đó chính là nơi trong nguyên tác Đan Bạch bị sỉ nhục trước mặt toàn bộ giới thượng lưu, dẫn đến sự sụp đổ tâm lý hoàn toàn và bắt đầu kế hoạch giết người đầu tiên.

Ngày mai, sẽ là trận chiến thực sự của anh.