MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng ABOChương 3

Bản Hợp Đồng ABO

Chương 3

1,351 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, không khí trong biệt thự nhà họ Diệp trở nên căng thẳng lạ thường. Tiệc mừng thọ của lão gia tử nhà họ Diệp không chỉ là một buổi lễ gia đình, mà còn là nơi phô trương thanh thế của một trong những gia tộc Alpha đứng đầu thành phố.

Diệp Cẩn Nhiên đứng trước gương, chỉnh lại cà vạt. Anh chọn một bộ vest màu xanh đen trầm mặc, kín đáo nhưng đầy quyền lực. Tuy nhiên, tâm trí anh hoàn toàn đặt vào căn phòng cuối hành lang kia. Anh đã chuẩn bị sẵn một bộ lễ phục mới dành cho Đan Bạch – một bộ vest màu trắng kem với chất liệu mềm mại nhất để không làm tổn thương những vết sẹo chưa lành trên da thịt cậu.

Anh gõ cửa phòng Đan Bạch, lần này âm thanh có chút dứt khoát hơn.

"Đan Bạch, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta phải đến nhà chính."

Cánh cửa từ từ mở ra. Đan Bạch bước ra, đầu cúi thấp, đôi mắt vẫn tràn đầy sự cảnh giác và sợ hãi. Cậu đã mặc bộ lễ phục mà Cẩn Nhiên để lại, nhưng trông cậu như một con búp bê sứ dễ vỡ, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan tành. Cậu run rẩy đưa tay lên cổ, nơi có một chiếc vòng da đen – biểu tượng của sự phục tùng mà nguyên chủ đã bắt cậu đeo suốt một năm qua.

Cẩn Nhiên nheo mắt lại. Anh bước tới, bàn tay to lớn vươn ra. Đan Bạch theo bản năng co rúm người lại, nhắm chặt mắt chờ đợi một cái tát.

Nhưng không. Những ngón tay của Cẩn Nhiên chỉ lướt nhẹ qua cổ cậu, chuẩn xác mở khóa chiếc vòng da ấy.

"Cạch."

Chiếc vòng rơi xuống sàn. Đan Bạch bàng hoàng mở mắt, tay ôm lấy cổ mình, nơi vẫn còn lằn đỏ do vết hằn lâu ngày.

"Từ nay về sau, em không cần phải đeo thứ này nữa." Cẩn Nhiên nói, giọng anh trầm ấm nhưng không cho phép phản kháng. "Hôm nay, em không đi với tư cách là nô lệ của tôi. Em đi với tư cách là thiếu phu nhân của nhà họ Diệp."

Đan Bạch nhìn anh, môi mím chặt. Cậu không tin, cậu nghĩ đây là một phần của vở kịch sỉ nhục mới. "Thiếu phu nhân... Anh muốn tôi làm trò hề cho họ cười sao?"

Cẩn Nhiên không giải thích thêm, anh chỉ chìa tay ra: "Đi thôi."

...

Nhà chính họ Diệp là một dinh thự cổ kính, uy nghiêm và đầy áp lực. Khi chiếc xe của Cẩn Nhiên tiến vào sân, hàng chục ánh mắt của những Alpha và Omega giới thượng lưu đã đổ dồn về phía họ. Họ đang chờ đợi để xem "phế vật" nhà họ Diệp sẽ hành hạ nam thê của mình như thế nào trong buổi tiệc hôm nay.

Cẩn Nhiên bước xuống xe, đi vòng qua mở cửa cho Đan Bạch. Anh không thô bạo lôi kéo như mọi khi mà kiên nhẫn đợi cậu đặt tay vào lòng bàn tay mình. Đan Bạch run rẩy, những ngón tay cậu lạnh ngắt, bám chặt lấy tay anh như người chết đuối bám lấy cọc.

Vừa bước vào đại sảnh, một giọng nói chói tai đã vang lên:

"Ồ, nhìn xem ai đây! Anh cả, anh lại mang theo 'con thú cưng' này đến sao? Sao hôm nay nó lại không đeo vòng cổ? Anh không sợ nó cắn người à?"

Đó là Diệp Trạch – đứa em trai cùng cha khác mẹ của Cẩn Nhiên, một Alpha trội luôn tự phụ về năng lực của mình. Hắn tiến lại gần, cầm một ly rượu vang, nhìn Đan Bạch với ánh mắt khinh bỉ tột độ.

Đan Bạch cúi đầu càng thấp, hơi thở trở nên dồn dập. Ký ức về những lần bị Diệp Trạch và đám bạn của hắn sỉ nhục tràn về.

Diệp Trạch cười khẩy, giơ ly rượu lên định đổ lên đầu Đan Bạch như một "nghi thức chào hỏi" quen thuộc. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào, một vài người còn lấy điện thoại ra chuẩn bị quay phim.

"Chát!"

Một tiếng động khô khốc vang lên khiến cả đại sảnh im bặt.

Ly rượu trên tay Diệp Trạch văng tung tóe, vỡ nát trên sàn. Diệp Trạch ôm lấy cổ tay, đau đớn kêu lên một tiếng. Diệp Cẩn Nhiên đã gạt tay hắn ra với một lực cực mạnh, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ.

"Mày vừa gọi em ấy là gì?" Cẩn Nhiên gằn từng chữ, Pheromone Tuyết Tùng vốn lạnh lẽo giờ đây bùng nổ như một cơn bão tuyết, ép thẳng vào Diệp Trạch.

Diệp Trạch tái mặt, hắn không ngờ kẻ anh trai vốn nhu nhược của mình lại có sức ép Pheromone mạnh đến vậy. "Anh... anh vì một đứa Omega rác rưởi mà ra tay với tôi?"

"Em ấy là vợ tôi. Là thiếu phu nhân của gia tộc này." Cẩn Nhiên bước lên một bước, chắn hoàn toàn Đan Bạch ở phía sau lưng mình. "Diệp Trạch, quỳ xuống xin lỗi em ấy ngay lập tức."

Cả khán phòng xôn xao. Lão gia tử nhà họ Diệp từ trên gác đi xuống, gương mặt già nua nhăn nheo đầy uy nghiêm. "Cẩn Nhiên! Con đang làm cái trò gì ở tiệc mừng thọ của ta thế hả?"

Cẩn Nhiên nhìn thẳng vào ông nội mình, không hề nao núng: "Thưa nội, con đang dạy cho Diệp Trạch biết thế nào là lễ nghi. Nếu một kẻ trong nhà còn không biết tôn trọng người của con, thì người ngoài sẽ coi thường nhà họ Diệp chúng ta đến mức nào?"

Lão gia tử sững lại. Ông ta nhìn cháu trai cả của mình, dường như cảm thấy một khí chất hoàn toàn khác biệt.

Đan Bạch đứng phía sau, bàn tay vẫn còn run nhưng trái tim cậu lại đập một nhịp rất lạ. Đây là lần đầu tiên có người đứng ra che chở cho cậu trước mặt bao nhiêu người. Bóng lưng của Diệp Cẩn Nhiên lúc này trông rộng lớn vô cùng, như một bức tường thành ngăn cách cậu với tất cả những ác ý của thế giới.

"Được rồi, im lặng cả đi!" Lão gia tử quát, rồi nhìn Diệp Trạch. "Diệp Trạch, lần này con quá lời rồi, lui xuống đi."

Diệp Trạch hậm hực bỏ đi, nhưng trước khi đi không quên để lại một ánh mắt thâm độc nhìn Đan Bạch.

Buổi tiệc tiếp diễn, nhưng không ai dám lại gần sỉ nhục Đan Bạch nữa. Cẩn Nhiên luôn giữ cậu bên mình, thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai cậu: "Đừng sợ, có tôi ở đây."

Đến cuối buổi tiệc, khi hai người ra ban công để hít thở không khí, Đan Bạch bất ngờ lên tiếng, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào:

"Tại sao anh lại làm vậy?"

Cẩn Nhiên nhìn ra bầu trời đêm, thở hắt ra một hơi: "Tôi đã nói rồi, tôi muốn chuộc lỗi."

"Chuộc lỗi bằng cách biến tôi thành mục tiêu của Diệp Trạch sao? Anh biết hắn ta sẽ không bỏ qua cho tôi mà." Đan Bạch nhìn anh, đôi mắt hiện lên sự hoài nghi.

Cẩn Nhiên quay lại, nhìn thẳng vào mắt Đan Bạch, bàn tay anh vô thức đưa lên định vuốt tóc cậu nhưng rồi lại rụt lại. "Tôi sẽ không để hắn có cơ hội chạm vào em. Đan Bạch, em có tin tôi không?"

Đan Bạch im lặng hồi lâu, rồi khẽ lắc đầu: "Tôi không biết."

Cẩn Nhiên mỉm cười cay đắng: "Không sao. Tôi có cả đời để chứng minh cho em thấy."

Anh không biết rằng, ở một góc tối dưới sân, Diệp Trạch đang cầm điện thoại gọi cho một ai đó: "Lên kế hoạch đi. Tôi muốn tên phế vật đó phải biến mất, còn đứa Omega kia... tôi sẽ khiến nó sống không bằng chết."

Một âm mưu đen tối đang bắt đầu hình thành, và trận chiến bảo vệ Đan Bạch của Cẩn Nhiên sắp bước vào giai đoạn đẫm máu nhất.