Trở về từ bữa tiệc tại nhà chính, không khí trong chiếc xe limousine sang trọng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Đan Bạch ngồi nép sát vào cửa xe, đôi mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng nhạt nhòa.
Diệp Cẩn Nhiên ngồi bên cạnh, dù không nhìn thẳng nhưng anh cảm nhận được sự run rẩy không ngừng từ phía người bên cạnh. Pheromone Tuyết Tùng của anh vẫn tỏa ra đều đặn, bao bọc lấy không gian hẹp như một lớp màng bảo vệ, nhưng anh biết, vết thương trong lòng Đan Bạch không thể lành lại chỉ sau một đêm được bảo vệ.
Về đến biệt thự, Đan Bạch không nói một lời, vội vã đi thẳng về phòng. Cẩn Nhiên nhìn theo bóng lưng gầy gò ấy, lòng thắt lại. Anh biết, hôm nay cậu đã đạt đến giới hạn chịu đựng của tinh thần.
"Đan Bạch, đợi một chút."
Cẩn Nhiên gọi lại. Đan Bạch khựng người, đôi vai run lên. Cậu quay lại, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng: "Anh... anh còn muốn gì nữa? Tôi đã làm theo mọi yêu cầu của anh tại buổi tiệc rồi."
Cẩn Nhiên không tiến lại gần để tránh làm cậu hoảng sợ, anh lấy ra một hộp cứu thương cao cấp đã chuẩn bị sẵn: "Tay em... lúc nãy Diệp Trạch hất ly rượu, mảnh vỡ đã làm em bị thương đúng không?"
Đan Bạch cúi nhìn xuống mu bàn tay. Một vết cắt nhỏ đang rướm máu, có lẽ do mảnh thủy tinh văng vào lúc Cẩn Nhiên gạt tay Diệp Trạch. Cậu hờ hững giấu tay sau lưng: "Không sao, tôi tự làm được."
"Đừng bướng bỉnh." Cẩn Nhiên đặt hộp cứu thương lên bàn trà gần đó. "Ngồi xuống đây. Tôi chỉ bôi thuốc thôi, xong tôi sẽ đi ngay."
Sự kiên quyết trong giọng nói của Cẩn Nhiên khiến Đan Bạch không thể chối từ. Cậu chậm chạp ngồi xuống mép ghế sofa, tay vẫn nắm chặt. Cẩn Nhiên quỳ một chân xuống sàn — một hành động khiến Đan Bạch kinh ngạc đến mức quên cả thở. Một Alpha cao ngạo nhà họ Diệp lại đang quỳ trước mặt một Omega bị ruồng bỏ?
Cẩn Nhiên nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của Đan Bạch. Anh dùng bông tẩm cồn lau sạch vết thương. Khi thuốc ngấm vào, Đan Bạch khẽ rít lên một tiếng vì rát.
"Chịu khó một chút, sẽ hết đau ngay thôi." Cẩn Nhiên thổi nhẹ vào vết thương, hành động dịu dàng ấy khiến Đan Bạch chết lặng.
Trong lúc bôi thuốc, cổ áo của Đan Bạch hơi trễ xuống, lộ ra vùng sau gáy — nơi có tuyến thể của Omega. Cẩn Nhiên chết lặng khi nhìn thấy nó. Tuyến thể vốn dĩ phải hồng hào và căng đầy của Đan Bạch giờ đây chi chít những vết sẹo cũ mới chồng chất, thậm chí có những vết răng cắn sâu hoắm đã chuyển sang màu tím thẫm. Đó là dấu vết của việc "đánh dấu hoàn toàn" một cách thô bạo và những lần bị cưỡng ép trích xuất Pheromone.
Cơn giận run người bùng lên trong huyết quản Cẩn Nhiên. Anh hận không thể tự tay băm vằn kẻ đã gây ra những vết thương này, dù kẻ đó chính là "anh" của trước đây.
"Tuyến thể của em... tổn thương nặng lắm." Giọng Cẩn Nhiên trầm xuống, nghẹn ngào. "Mai tôi sẽ mời chuyên gia đến khám. Chúng ta phải điều trị, nếu không..."
"Nếu không thì sao?" Đan Bạch đột ngột rút tay lại, ánh mắt cậu trở nên sắc lẹm và tràn đầy thù hận. "Nếu không thì tôi sẽ chết năm 25 tuổi đúng không? Anh sợ tôi chết sớm quá sẽ không còn ai để anh hành hạ sao?"
"Đan Bạch, không phải thế!"
"Đừng giả nhân giả nghĩa nữa!" Đan Bạch đứng bật dậy, nước mắt sinh lý do sự kích động bắt đầu trào ra. "Anh đánh dấu tôi hoàn toàn để xích tôi lại, anh biến tôi thành một kẻ nghiện Pheromone của anh, rồi anh nhìn tôi quằn quại trong đau đớn để mua vui. Bây giờ anh nói muốn chữa trị? Anh muốn tôi sống lâu hơn để anh có thêm thời gian bày ra những trò chơi mới sao?"
Cẩn Nhiên đứng dậy, anh muốn giải thích nhưng mọi lời nói đều trở nên vô lực trước những gì Đan Bạch đã phải trải qua. Đúng lúc đó, một tiếng động lạ từ phía sân sau lọt vào tai anh. Là một Alpha cấp cao, giác quan của Cẩn Nhiên vô cùng nhạy bén.
Anh lập tức kéo Đan Bạch ra sau lưng, tắt phụt ngọn đèn trong phòng khách.
"Suỵt! Im lặng." Anh thì thầm sát tai cậu.
Đan Bạch định vùng vẫy nhưng hơi lạnh tỏa ra từ Pheromone của Cẩn Nhiên lúc này không còn là sự xoa dịu, mà là một sự cảnh báo đanh thép. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ cơ thể anh.
Bên ngoài cửa kính ban công, hai bóng đen đang lén lút tiếp cận. Ánh trăng mờ ảo phản chiếu lưỡi dao sắc lạnh trên tay chúng. Đây không phải là trộm thường, bước chân của chúng vô cùng nhẹ nhàng — là những kẻ chuyên nghiệp.
"Diệp Trạch..." Cẩn Nhiên nghiến răng. Hắn ta ra tay nhanh hơn anh tưởng.
"Em chạy lên lầu ngay, vào phòng và chốt cửa lại. Dù có nghe thấy gì cũng không được ra ngoài!" Cẩn Nhiên đẩy nhẹ Đan Bạch về phía cầu thang.
"Còn anh?" Đan Bạch hỏi, giọng run rẩy. Dù hận anh, nhưng đối diện với nguy hiểm thật sự, cậu vẫn cảm thấy sợ hãi.
"Tôi sẽ xử lý chúng. Đi mau!"
Đan Bạch chạy lên lầu. Ngay khi bóng cậu khuất sau khúc quanh, cửa kính ban công vỡ tan tành. Hai gã sát thủ xông vào. Chúng không nói một lời, lập tức lao về phía Cẩn Nhiên.
Cẩn Nhiên né tránh một cú đâm chí mạng, anh vớ lấy chiếc bình gốm trên kệ làm vũ khí. Một đấu hai, lại là những kẻ có nghề, Cẩn Nhiên bắt đầu thấy khó khăn. Thân xác này của anh quá lâu không vận động mạnh, phản xạ có chút trì trệ.
Một gã sát thủ vung dao, Cẩn Nhiên lùi lại nhưng không kịp, lưỡi dao sượt qua bắp tay anh, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp áo vest đắt tiền.
Trên lầu, Đan Bạch không chạy vào phòng. Cậu đứng ở khe hở cầu thang, chứng kiến cảnh tượng bên dưới. Khi thấy máu của Cẩn Nhiên đổ xuống, tim cậu thắt lại một cái.
Tại sao anh ta không bỏ chạy? Tại sao lại đứng đó chịu đòn để bảo vệ đường lên lầu?
Sự mâu thuẫn trong tâm trí Đan Bạch lên đến đỉnh điểm. Một bên là sự hận thù muốn thấy anh ta chết đi, một bên là sự rung động yếu ớt trước một sự bảo vệ mà cậu hằng ao ước.
Cẩn Nhiên bên dưới đã hạ được một tên bằng một cú đá hiểm hóc vào hạ bộ, nhưng tên còn lại đã kịp thời áp sát, con dao của hắn đang nhắm thẳng vào tim anh.
"Cẩn Nhiên! Cẩn thận!" Đan Bạch hét lớn.
Tiếng hét của cậu khiến tên sát thủ khựng lại một nhịp, và đó là tất cả những gì Cẩn Nhiên cần. Anh chộp lấy cổ tay gã, bẻ ngược ra sau. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên cùng tiếng thét đau đớn của gã sát thủ.
Cẩn Nhiên thở dốc, anh đá văng con dao ra xa rồi đấm gục gã còn lại. Anh đứng giữa đống đổ nát, máu từ tay vẫn chảy ròng ròng xuống sàn gỗ. Anh ngẩng đầu nhìn lên cầu thang, thấy Đan Bạch đang đứng đó, gương mặt tái nhạt.
"Tôi đã bảo... em vào phòng cơ mà." Cẩn Nhiên cười khổ, hơi thở đứt quãng.
Đan Bạch chạy xuống, cậu nhìn vết thương trên tay anh, rồi nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự lo lắng cho mình của Cẩn Nhiên. Cậu không hiểu. Tại sao một kẻ cặn bã lại có thể liều mạng vì mình đến thế?
"Anh... anh bị thương rồi." Đan Bạch lắp bắp.
"Không sao, vết thương nhỏ thôi." Cẩn Nhiên lau vết máu trên mặt, giọng anh bỗng trở nên lạnh lùng khi nhìn ra phía cửa. "Nhưng từ giờ, ngôi nhà này không còn an toàn cho em nữa. Đan Bạch, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức."
Sự săn đuổi của gia tộc họ Diệp đã chính thức bắt đầu, và Cẩn Nhiên biết, anh phải đưa Đan Bạch đến một nơi mà không ai có thể chạm tới — ngay cả khi nơi đó chính là địa ngục của sự thật.