MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng ABOChương 5

Bản Hợp Đồng ABO

Chương 5

1,326 từ · ~7 phút đọc

Mùi máu tươi trộn lẫn với mùi Pheromone Tuyết Tùng đang trở nên nồng nặc và hỗn loạn trong phòng khách. Diệp Cẩn Nhiên nén cơn đau từ bắp tay đang chảy máu, anh nhanh chóng lục tìm trong túi áo của hai kẻ sát nhân vừa bị hạ gục. Không có giấy tờ tùy thân, chỉ có những chiếc điện thoại đã được mã hóa. Điều này càng khẳng định nghi ngờ của anh: Đây là những kẻ giết thuê chuyên nghiệp do Diệp Trạch điều động.

"Đan Bạch, đi lấy cho tôi cái túi xách ở ngăn kéo bàn làm việc, nhanh!" Cẩn Nhiên ra lệnh, giọng nói đanh thép không còn vẻ nhu nhược thường ngày.

Đan Bạch như bị thôi miên bởi khí chất áp đảo của anh, cậu lật đật chạy đi và quay lại với chiếc túi chứa các giấy tờ quan trọng và một xấp tiền mặt lớn mà Cẩn Nhiên đã chuẩn bị sẵn từ vài ngày trước.

"Chúng ta đi đâu?" Đan Bạch hỏi, giọng run rẩy khi nhìn thấy Cẩn Nhiên vứt bỏ chiếc áo vest đẫm máu, chỉ còn mặc chiếc áo thun đen bó sát làm lộ rõ cơ bắp rắn chắc và vết thương đang rỉ máu.

"Đến một nơi họ Diệp không thể thò tay tới." Cẩn Nhiên nắm lấy tay Đan Bạch, lần này anh nắm rất chặt, không để cậu có cơ hội rụt lại. "Đi bằng cửa sau."

Vừa bước ra khỏi biệt thự, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, che lấp đi tiếng bước chân và dấu vết của họ. Cẩn Nhiên dẫn Đan Bạch băng qua khu vườn sau nhà, trèo qua một hàng rào thấp để ra con đường mòn phía sau đồi. Anh không dùng chiếc xe limousine bóng loáng ngoài sân, vì biết chắc nó đã bị gắn định vị. Thay vào đó, ở cuối đường mòn, một chiếc xe bán tải cũ kỹ mà anh đã nhờ người chuẩn bị bí mật đang chờ sẵn.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, xối xả vào da thịt. Đan Bạch với cơ thể yếu ớt bắt đầu thở dốc, bước chân cậu loạng choạng trên nền đất trơn trượt.

"Tôi... tôi không chạy nổi nữa..." Đan Bạch quỵ xuống, bùn đất lấm lem bộ lễ phục trắng kem sang trọng. Cậu ngẩng mặt lên nhìn Cẩn Nhiên, nước mưa chảy vào mắt cay xè. "Hay là anh cứ đi đi... Tôi vốn dĩ là kẻ đáng chết mà. Nếu tôi chết, anh sẽ được tự do, gia đình anh sẽ không làm khó anh nữa."

Cẩn Nhiên khựng lại. Anh quay người, bước lại gần và quỳ xuống trước mặt cậu giữa màn mưa trắng xóa. Đôi mắt anh rực sáng, không phải vì giận dữ, mà vì một sự kiên định đến đau lòng.

"Em nghe cho rõ đây, Đan Bạch." Cẩn Nhiên nắm lấy bả vai gầy gò của cậu, lắc mạnh. "Thế giới này nợ em một sự công bằng, và tôi nợ em cả một đời. Nếu em chết, linh hồn tôi cũng sẽ vĩnh viễn không được cứu rỗi. Tôi không chạy trốn để tìm tự do cho mình, tôi đang chạy để tìm lại sự sống cho em!"

Nói rồi, không đợi Đan Bạch phản ứng, Cẩn Nhiên cúi xuống bế xốc cậu lên theo kiểu công chúa.

Đan Bạch giật mình, theo bản năng vòng tay qua cổ anh để không bị ngã. Đầu cậu tựa sát vào lồng ngực vững chãi của Cẩn Nhiên. Qua lớp áo mỏng ướt đẫm, cậu nghe rõ tiếng tim đập dồn dập của anh. Mùi Tuyết Tùng nhàn nhạt dù bị nước mưa pha loãng nhưng vẫn mang lại một cảm giác an toàn lạ lùng mà suốt đời này cậu chưa từng được nếm trải.

Tại sao tim anh lại đập nhanh như thế? Anh đang sợ hãi cho tôi, hay đang hối hận vì những gì đã gây ra?

Cẩn Nhiên bước từng bước nặng nề nhưng vững chãi giữa cơn giông bão. Khi lên đến xe, anh đặt Đan Bạch vào ghế phụ, nhanh chóng nổ máy. Chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn lấp loáng của ngôi biệt thự từng là địa ngục trần gian.

Sau khoảng hai giờ lái xe liên tục qua những con đường vòng vèo, Cẩn Nhiên dừng lại tại một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong một khu rừng thưa, cách xa thành phố trung tâm. Đây là tài sản đứng tên một người bạn cũ của anh từ trước khi anh xuyên không vào thế giới này – một nơi an toàn tuyệt đối.

Cẩn Nhiên xuống xe, vòng qua mở cửa cho Đan Bạch. Cậu đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Nhìn gương mặt tái nhợt, đôi lông mày vẫn nhíu chặt dù đang ngủ, tâm can Cẩn Nhiên như bị dao cắt.

Anh bế cậu vào nhà, đặt lên giường rồi nhanh chóng đi lấy nước ấm và khăn sạch. Anh cần phải xử lý vết thương cho cả hai.

Khi khăn ấm chạm vào da thịt, Đan Bạch giật mình tỉnh giấc. Cậu nhìn trần nhà xa lạ, rồi nhìn thấy Cẩn Nhiên đang ngồi bên cạnh, tay đang run rẩy tự băng bó vết thương trên bắp tay mình bằng một tay.

Đan Bạch im lặng nhìn anh một lúc lâu, rồi không hiểu sao, cậu vươn tay ra, nắm lấy cuộn băng gạc.

"Để tôi... làm cho." Giọng cậu nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Cẩn Nhiên ngẩn người, anh nhìn cậu, đôi mắt thoáng qua một sự ngạc nhiên rồi chuyển thành niềm vui sướng không thể giấu giếm. Anh im lặng đưa cuộn băng cho cậu.

Những ngón tay của Đan Bạch vẫn còn run, nhưng động tác của cậu rất nhẹ nhàng. Cậu cẩn thận quấn từng vòng quanh bắp tay săn chắc của anh. Khi vết thương đã được băng kín, Đan Bạch vẫn không buông tay ra, cậu nhìn chằm chằm vào vết máu thấm qua lớp gạc trắng.

"Tại sao anh lại cứu tôi? Anh có thể bỏ mặc tôi cho chúng mà." Đan Bạch hỏi, giọng cậu nghẹn lại.

Cẩn Nhiên nâng cằm cậu lên, bắt cậu nhìn vào mắt mình. "Đan Bạch, tôi biết bây giờ em vẫn nghĩ tôi đang diễn kịch. Nhưng hãy nghe lời hứa của tôi dưới cơn mưa này: Cho đến hơi thở cuối cùng, tôi sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương em thêm một lần nào nữa, kể cả chính bản thân tôi. Tôi sẽ giúp em phẫu thuật tuyến thể, tôi sẽ trả lại tự do cho em. Đến lúc đó, nếu em vẫn muốn giết tôi... tôi sẽ tự tay đưa dao cho em."

Đan Bạch nhìn vào đôi mắt chân thành tột độ ấy, bức tường hận thù trong lòng cậu dường như đã nứt ra một khe hở nhỏ. Lần đầu tiên, cậu không thấy bóng dáng của "gã cặn bã Diệp Cẩn Nhiên" trong con người trước mặt. Cậu thấy một linh hồn khác, một người đang thực sự cố gắng kéo cậu ra khỏi vũng bùn.

Đêm đó, giữa căn nhà nhỏ trong rừng, lần đầu tiên sau một năm, Đan Bạch không cần thuốc ngủ vẫn có thể chìm vào giấc mộng mà không bị những cơn ác mộng bủa vây. Bên cạnh cậu, mùi hương Tuyết Tùng tỏa ra nhàn nhạt, ấm áp và kiên định như một lời thề vĩnh cửu.

Ở phương xa, trong biệt thự nhà họ Diệp, Diệp Trạch nhận được tin báo ám sát thất bại. Hắn điên cuồng đập vỡ mọi thứ trong phòng.

"Diệp Cẩn Nhiên! Tao không tin mày có thể bảo vệ nó mãi mãi. Để xem một kẻ phế vật và một đứa Omega sắp chết sẽ chạy được bao xa!"

Trò chơi mèo vờn chuột chỉ mới bắt đầu, và cái giá của sự cứu rỗi có lẽ sẽ là những giọt máu cuối cùng của kẻ chuộc tội.