Ngôi nhà nhỏ trong rừng được bao phủ bởi màn sương sớm ban mai. Tiếng chim hót líu lo và mùi nhựa thông tươi mới tạo nên một bầu không khí khác xa với sự ngột ngạt của đô thị.
Diệp Cẩn Nhiên thức dậy từ sớm. Cánh tay bị thương của anh hơi nhức, nhưng khi nhìn sang chiếc giường bên cạnh, thấy Đan Bạch vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đặn, một cảm giác hạnh phúc kỳ lạ dâng trào trong lòng anh. Anh nhẹ nhàng rời phòng, đi ra phía sau nhà để kiểm tra lại hệ thống bẫy thô sơ mà anh đã đặt quanh khu nhà tối qua. Anh không bao giờ chủ quan, nhất là khi kẻ thù là Diệp gia.
Đến khoảng 8 giờ sáng, Đan Bạch tỉnh giấc. Cậu mở mắt, nhìn trần nhà bằng gỗ mộc mạc và cảm nhận được sự mềm mại của lớp chăn bông sạch sẽ. Không có tiếng quát tháo, không có mùi rượu nồng nặc của nguyên chủ, chỉ có mùi Tuyết Tùng quen thuộc đã trở nên thanh khiết hơn rất nhiều.
Cậu bước ra phòng khách và thấy Cẩn Nhiên đang loay hoay trước bếp lò. Anh đang nướng vài lát bánh mì và pha sữa. Thấy cậu, anh mỉm cười, một nụ cười không chút tạp niệm.
"Em dậy rồi à? Rửa mặt rồi vào ăn sáng đi. Ở đây không có người hầu, em chịu khó một chút."
Đan Bạch đứng im ở cửa, nhìn bóng lưng của Cẩn Nhiên. Anh ấy trông khác quá. Không còn bộ vest sang trọng, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng và quần vải giản dị, trông anh không giống một Alpha quyền quý mà giống như một người đàn ông bình thường đang tận hưởng cuộc sống.
"Tại sao anh lại biết nấu ăn?" Đan Bạch đột ngột hỏi.
Cẩn Nhiên khựng lại một chút, rồi nhanh chóng ứng biến: "Trong lúc em không để ý, tôi đã học đấy. Chẳng phải em nói tôi vô năng sao? Tôi nghĩ mình nên bắt đầu học từ những thứ cơ bản nhất."
Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng, nhưng không còn căng thẳng như trước. Đan Bạch ăn rất chậm, như thể đang thưởng thức từng chút một sự tự do nhỏ nhoi này.
Sau bữa sáng, Cẩn Nhiên lấy ra một chiếc laptop được bảo mật kỹ càng. Anh bắt đầu truy cập vào các mạng lưới thông tin ngầm để theo dõi động thái của nhà họ Diệp. Trong khi đó, Đan Bạch đi dạo quanh ngôi nhà. Cậu dừng lại trước một kệ sách cũ ở góc phòng, nơi chứa những cuốn sách về giải phẫu học và sinh vật học của chủ nhân trước đây.
Ánh mắt Đan Bạch thay đổi khi cậu chạm vào những trang sách mô tả về cấu trúc cơ thể người. Trong nguyên tác, Đan Bạch là một thiên tài về y sinh, nhưng tài năng ấy đã bị nguyên chủ vùi dập và cuối cùng biến thành công cụ để cậu thực hiện những vụ giết người tinh vi.
Cẩn Nhiên nhìn thấy cảnh đó qua khóe mắt. Anh nhận ra Đan Bạch không đơn thuần là nhìn, cậu đang "nghiên cứu". Những ngón tay gầy gò của cậu lướt qua các vị trí động mạch chủ với một sự tập trung đáng sợ.
"Đan Bạch, em thích những thứ này sao?" Cẩn Nhiên bước lại gần.
Đan Bạch giật mình, vội vàng đóng sách lại như kẻ trộm bị bắt quả tang. "Không... tôi chỉ nhìn xem thôi."
"Nếu em thích, tôi có thể tìm thêm nhiều tài liệu y khoa cho em." Cẩn Nhiên nhẹ nhàng nói, anh nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cậu. "Đan Bạch, trí tuệ của em là một món quà. Đừng để hận thù biến nó thành vũ khí. Hãy dùng nó để cứu chính mình."
Đan Bạch nhìn anh, đôi môi mím chặt. Cậu không nói cho anh biết rằng, trong đầu cậu lúc này, cậu đã tính toán được bao nhiêu cách để cắt đứt cuống họng của một người chỉ bằng một mảnh sành nhỏ. Bản năng sát thủ mà nguyên tác đã lập trình cho cậu đang bắt đầu thức tỉnh, nhưng sự dịu dàng của Cẩn Nhiên lại như một lớp màng lọc, ngăn cản những suy nghĩ đen tối đó bùng phát.
Buổi chiều, khi Cẩn Nhiên đang chẻ củi phía sau nhà, một tiếng động lạ từ phía bụi rậm khiến anh cảnh giác. Anh chưa kịp phản ứng thì một mũi tên tẩm thuốc mê đã sượt qua vai anh, cắm phập vào thân cây.
"Kẻ nào?!" Cẩn Nhiên hét lớn, rút con dao găm dắt sau lưng ra.
Ba gã đàn ông mặc đồ đen, không phải người của Diệp gia mà là đám thợ săn tiền thưởng khu vực biên giới, từ từ bước ra. Chúng đã đánh hơi được phần thưởng khổng lồ mà Diệp Trạch treo trên đầu Cẩn Nhiên.
"Diệp thiếu gia, anh đáng giá nhiều tiền hơn chúng tôi tưởng đấy." Một gã cười gằn, giương súng nhắm vào Cẩn Nhiên.
Đúng lúc đó, một tiếng "vút" xé gió vang lên.
Một chiếc dao thái thịt từ trong nhà bay ra, chuẩn xác cắm vào mu bàn tay cầm súng của gã đàn ông, khiến khẩu súng rơi xuống đất.
Cẩn Nhiên kinh ngạc quay đầu lại. Đan Bạch đang đứng ở cửa, gương mặt cậu lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt không còn sự sợ hãi mà là một vùng xám xịt, sắc lẹm như lưỡi dao. Cậu không run rẩy, cậu đứng vững chãi, hai tay đang cầm hai mảnh thủy tinh vỡ từ ly nước lúc nãy.
"Đừng chạm vào anh ta." Giọng Đan Bạch lạnh lẽo như băng giá ngàn năm.
Đám thợ săn tiền thưởng khựng lại một giây trước khí thế của một Omega trông có vẻ yếu ớt này. Nhân lúc đó, Cẩn Nhiên lao tới. Với kỹ năng chiến đấu của một người từng trải qua nhiều sóng gió, anh nhanh chóng hạ gục hai tên còn lại bằng những đòn đánh hiểm hóc. Tên bị Đan Bạch đâm vào tay cũng bị Cẩn Nhiên đá văng con dao và khống chế.
Sau khi trói chặt bọn chúng lại để giao cho cảnh sát khu vực xử lý (một cách bí mật thông qua các mối quan hệ của anh), Cẩn Nhiên đi lại phía Đan Bạch.
Cậu vẫn đứng đó, đôi mắt đờ đẫn, tay vẫn nắm chặt mảnh thủy tinh đến mức lòng bàn tay bắt đầu rỉ máu. Sự hắc hóa trong cậu vừa trỗi dậy để bảo vệ anh, nhưng nó cũng đang nhấn chìm cậu trong sự hoảng loạn của bản chính.
"Đan Bạch! Đan Bạch, nhìn tôi này!" Cẩn Nhiên nắm lấy vai cậu, lắc mạnh.
Đan Bạch giật mình, mảnh thủy tinh rơi xuống sàn. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn Cẩn Nhiên, sự sợ hãi quay trở lại.
"Tôi... tôi vừa định giết người đúng không?" Cậu lắp bắp, cơ thể run lên bần bật. "Tôi là một con quái vật... Anh thấy chưa, tôi thực sự là một con quái vật!"
Cẩn Nhiên không nói lời nào, anh kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt. Pheromone Tuyết Tùng tỏa ra nồng đậm nhất có thể để bao bọc lấy tâm hồn đang vỡ vụn của cậu.
"Không, em không phải quái vật. Em vừa cứu mạng tôi." Cẩn Nhiên thì thầm, tay vuốt ve mái tóc cậu. "Đan Bạch, bản năng đó của em là để bảo vệ những gì em yêu quý, không phải để hủy hoại. Đừng sợ, có tôi ở đây, tôi sẽ không để bóng tối đó nuốt chửng em."
Trong cái ôm của Cẩn Nhiên, Đan Bạch lần đầu tiên bật khóc thành tiếng. Cậu khóc cho sự tủi nhục bấy lâu, cho sự sợ hãi chính mình, và có lẽ, khóc cho một sự rung động mà cậu chưa dám thừa nhận.
Ở một nơi khác, Diệp Trạch nhận được tin nhóm thợ săn tiền thưởng đã mất liên lạc. Hắn nghiến răng, ánh mắt hiện lên vẻ điên cuồng: "Được lắm, Diệp Cẩn Nhiên. Mày bảo vệ nó tốt lắm. Để xem mày sẽ làm gì khi tao phanh phui bí mật về linh hồn của mày ra trước mặt nó!"
Nguy hiểm không còn chỉ đến từ dao kiếm, mà bắt đầu từ những bí mật kinh hoàng nhất.