Sau sự cố với đám thợ săn tiền thưởng, bầu không khí trong ngôi nhà nhỏ không còn vẻ yên bình như trước. Dù Diệp Cẩn Nhiên đã cố gắng dọn dẹp mọi dấu vết, nhưng cái nhìn sắc lạnh của Đan Bạch lúc cầm mảnh thủy tinh vẫn ám ảnh tâm trí anh. Anh nhận ra rằng, con quái vật trong lòng Đan Bạch không ngủ yên, nó chỉ đang bị kìm hãm bởi sự dịu dàng nhất thời.
Sáng hôm sau, Cẩn Nhiên quyết định đưa Đan Bạch đến gặp một người. Đó là bác sĩ Lý, một chuyên gia về tuyến thể Omega đã từng bị nhà họ Diệp chèn ép và hiện đang sống ẩn dật tại một thị trấn nghèo gần đó.
Trên chuyến xe buýt cũ kỹ tiến về thị trấn, Đan Bạch ngồi cách xa Cẩn Nhiên một khoảng nhỏ. Cậu nhìn đôi bàn tay mình, nơi vết cắt hôm qua đã được anh băng bó cẩn thận.
"Tôi đã thấy anh chiến đấu." Đan Bạch bất thình lình lên tiếng, giọng cậu đều đều không chút cảm xúc. "Diệp Cẩn Nhiên mà tôi biết là một Alpha vô dụng, chỉ biết dùng quyền lực và sự hèn hạ để áp chế người khác. Hắn ta không biết đánh võ, cũng không biết dùng ánh mắt... đau lòng để nhìn tôi."
Cẩn Nhiên khựng lại, tim anh đập chệch một nhịp. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cố giữ giọng bình thản: "Ai rồi cũng sẽ thay đổi khi đứng trước ranh giới cái chết, Đan Bạch ạ."
"Anh không thay đổi." Đan Bạch quay sang, đôi mắt xám xịt xoáy sâu vào tâm hồn anh. "Anh như thể là một người khác hoàn toàn đang mượn lớp da này vậy."
Lời nói của Đan Bạch như một nhát dao đâm trúng bí mật lớn nhất của Cẩn Nhiên. Anh im lặng, không dám đối diện với ánh mắt ấy. May mắn thay, chiếc xe đã dừng lại ở trạm kế tiếp.
Phòng khám của bác sĩ Lý nằm trong một con hẻm nhỏ bốc mùi thuốc tây nồng nặc. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng cho Đan Bạch, gương mặt bác sĩ Lý trở nên vô cùng nghiêm trọng. Ông đẩy gọng kính, thở dài nhìn Cẩn Nhiên:
"Tình trạng tệ hơn tôi tưởng. Tuyến thể của cậu ấy không chỉ bị tổn thương vật lý mà còn bị sốc Pheromone mãn tính do bị cưỡng ép đánh dấu quá nhiều lần khi chưa sẵn sàng. Nếu không được điều trị bằng một loại thuốc ức chế đặc biệt có chứa Pheromone tương thích cao của chính Alpha đã đánh dấu cậu ấy... cậu ấy sẽ không sống quá một năm nữa."
Đan Bạch ngồi trên ghế khám, gương mặt không chút dao động. Có vẻ như cậu đã biết trước kết quả này. Cậu khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ châm biếm: "Anh nghe thấy chưa? Anh vẫn là người nắm giữ chìa khóa mạng sống của tôi. Dù anh có đóng kịch giỏi đến đâu, thì sự thật là tôi vẫn bị xích vào anh."
Cẩn Nhiên nắm chặt nắm đấm, anh nhìn bác sĩ Lý: "Cần bao nhiêu tiền, cần làm gì, tôi đều sẽ đáp ứng. Chỉ cần cứu được em ấy."
"Vấn đề không chỉ là tiền." Bác sĩ Lý lắc đầu. "Quá trình điều trị sẽ cực kỳ đau đớn. Cậu ấy phải trải qua các đợt tiêm Pheromone tinh khiết vào thẳng tuyến thể. Trong lúc đó, nếu tâm lý của Omega kháng cự lại Alpha, tuyến thể sẽ tự bạo phát. Điều này đòi hỏi sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người."
Sự tin tưởng. Đó là thứ xa xỉ nhất giữa Diệp Cẩn Nhiên và Đan Bạch.
Rời khỏi phòng khám, trời bắt đầu đổ mưa phùn. Khi họ đi ngang qua một bốt điện thoại công cộng, chiếc điện thoại bên trong bất ngờ đổ chuông. Cẩn Nhiên cảm nhận được một luồng sát khí quen thuộc. Anh định kéo Đan Bạch đi nhanh, nhưng một nhóm người mặc đồ đen đã từ các ngách hẻm lao ra bao vây họ.
Dẫn đầu là Diệp Trạch. Hắn cầm một chiếc ô đen, trên môi là nụ cười của một kẻ thắng thế.
"Anh trai thân mến, anh định trốn đến bao giờ?" Diệp Trạch bước tới, nhìn Đan Bạch bằng ánh mắt thèm khát ghê tởm. "Mày có biết tại sao 'anh cả' của tao lại đột nhiên tốt với mày không, Đan Bạch?"
Cẩn Nhiên chắn trước mặt Đan Bạch, tay đã thủ sẵn con dao găm: "Diệp Trạch, mày muốn gì?"
"Tao muốn mày nhìn thấy cảnh tượng này." Diệp Trạch lấy ra một thiết bị ghi âm, bật lên.
Bên trong là giọng nói của nguyên chủ từ một năm trước, trong một cuộc chè chén: "...Đứa Omega đó sao? Tao đánh dấu nó chỉ để trả thù cha nó thôi. Đợi khi nó suy kiệt đến chết, tao sẽ rút cạn tuyến thể của nó để bán cho chợ đen. Loại Omega thiên tài y sinh như nó, tuyến thể đáng giá cả một gia tài đấy."
Mặt Đan Bạch trắng bệch. Cậu lùi lại một bước, hơi thở trở nên khó khăn.
"Nhưng đó chưa phải là điều thú vị nhất." Diệp Trạch cười lớn, hắn nhìn xoáy vào Cẩn Nhiên. "Mày có thấy người đang đứng trước mặt mày hiện giờ không giống Diệp Cẩn Nhiên không? Đó là vì hắn đang muốn lừa mày tin hắn, để mày tự nguyện mở lòng, giúp quá trình nuôi dưỡng tuyến thể đạt hiệu quả cao nhất trước khi thu hoạch!"
"Im miệng!" Cẩn Nhiên lao tới, nhưng đám vệ sĩ của Diệp Trạch đã nổ súng cảnh cáo xuống đất.
Đan Bạch nhìn Cẩn Nhiên, đôi mắt cậu lúc này tràn đầy sự tuyệt vọng và điên cuồng. "Là thật sao? Tất cả những sự dịu dàng này, những bữa cơm này, việc bảo vệ tôi ngày hôm qua... đều là để nuôi béo một con mồi trước khi giết thịt?"
"Không phải, Đan Bạch! Nghe tôi giải thích!" Cẩn Nhiên gào lên.
"Giải thích cái gì?" Đan Bạch cười trong nước mắt. "Giải thích rằng anh không phải Diệp Cẩn Nhiên? Hay giải thích rằng anh yêu tôi? Anh là một Alpha, và Alpha nào cũng giống nhau cả thôi!"
Trong khoảnh khắc đó, kỳ phát tình của Đan Bạch do sự kích động tột độ và tổn thương tuyến thể bất ngờ bùng phát sớm. Mùi hương Linh Lan vốn thanh khiết giờ đây trở nên nồng đậm đến mức nghẹt thở, nhuốm màu sắc của sự héo úa. Đan Bạch ngã quỵ xuống, ôm lấy gáy mình trong cơn đau xé lòng.
Diệp Trạch định tiến lại gần để bắt lấy cậu, nhưng một luồng Pheromone Tuyết Tùng cuồng bạo chưa từng thấy phát ra từ người Cẩn Nhiên. Nó không còn là sự xoa dịu, mà là một sự tàn sát. Áp lực mạnh đến mức đám vệ sĩ của Diệp Trạch phải lùi lại, có tên còn quỳ sụp xuống vì không chịu nổi sức ép của một Alpha cấp S đang hắc hóa.
"Đứa nào dám chạm vào em ấy... tao sẽ giết sạch!"
Đôi mắt Cẩn Nhiên đỏ rực. Anh không còn quan tâm đến việc che giấu thân phận hay sự thật nữa. Anh chỉ biết rằng, nếu hôm nay anh không bảo vệ được Đan Bạch, linh hồn anh sẽ vĩnh viễn tan biến vào hư không.
Anh bế thốc Đan Bạch đang co giật lên, đạp văng một tên vệ sĩ cản đường và lao thẳng vào làn mưa đạn. Máu của anh lại đổ, thấm vào vạt áo của Đan Bạch, nhưng anh không dừng lại.
Dưới ranh giới sinh tử, sự thật dường như không còn quan trọng bằng việc hơi thở của người trong lòng vẫn còn nồng ấm. Nhưng trong lòng Đan Bạch, một hạt giống của sự hủy diệt đã thực sự nảy mầm. Cậu thề, nếu cậu sống sót qua đêm nay, người đầu tiên cậu giết sẽ là gã Alpha đang ôm mình – dù người đó là Diệp Cẩn Nhiên hay bất kỳ ai khác.