Cơn mưa tầm tã của thị trấn nghèo như muốn gột rửa đi mọi tội lỗi, nhưng nó lại càng làm cho bầu không khí giữa Diệp Cẩn Nhiên và Đan Bạch thêm phần thê lương. Cẩn Nhiên bế Đan Bạch chạy trốn khỏi vòng vây của Diệp Trạch, máu từ vết đạn sượt qua vai anh hòa cùng nước mưa, để lại những vệt đỏ thẫm trên mặt đường nhựa.
Anh quay trở lại phòng khám của bác sĩ Lý, đạp tung cánh cửa gỗ cũ kỹ.
"Bác sĩ! Cứu em ấy! Kỳ phát tình bị cưỡng ép bùng phát rồi!"
Bác sĩ Lý hốt hoảng nhìn cảnh tượng trước mắt. Đan Bạch trong vòng tay Cẩn Nhiên đang co giật dữ dội, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, nhưng đôi mắt lại trợn trừng nhìn Cẩn Nhiên với sự căm phẫn tột cùng. Mùi hương Linh Lan nồng nặc đến mức bắt đầu có mùi hắc của sự thối rữa – dấu hiệu cho thấy tuyến thể đang tự hủy hoại.
"Đặt cậu ấy lên giường mau! Cậu Diệp, cậu phải giải phóng Pheromone để trấn an cậu ấy ngay lập tức, nếu không tuyến thể sẽ nổ tung!" Bác sĩ Lý hét lên, tay nhanh chóng chuẩn bị kim tiêm.
Cẩn Nhiên quỳ bên cạnh giường, anh nắm lấy bàn tay đang cào cấu của Đan Bạch, cố gắng phát tán mùi Tuyết Tùng dịu dàng nhất có thể. "Đan Bạch, nghe tôi nói... Đừng tin những gì Diệp Trạch nói. Tôi không bao giờ muốn làm hại em..."
"Cút... Cút đi!" Đan Bạch gào lên trong cơn đau đớn. Cậu dùng chút sức tàn còn lại để đẩy anh ra. "Kẻ lừa đảo... Các người đều là một lũ khốn nạn như nhau... Thà tôi chết đi còn hơn làm vật nuôi của anh!"
Mỗi lời nói của Đan Bạch như một nhát dao đâm vào tim Cẩn Nhiên. Bác sĩ Lý lắc đầu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán: "Không ổn! Cậu ấy đang kháng cự lại Pheromone của cậu. Sự xung đột giữa bản năng khao khát và lý trí thù hận đang phá hủy hệ thần kinh của cậu ấy. Cậu Diệp, chỉ còn một cách..."
Bác sĩ Lý đưa cho Cẩn Nhiên một ống thuốc màu xanh đậm. "Đây là thuốc ức chế nồng độ cao. Nhưng nó chỉ có tác dụng nếu được hòa trộn với Pheromone nguyên chất từ tuyến thể của Alpha và đưa vào cơ thể Omega thông qua tiếp xúc sâu nhất. Cậu phải... cắn vào tuyến thể của cậu ấy một lần nữa, nhưng lần này không phải để đánh dấu, mà để truyền thuốc."
Cẩn Nhiên khựng lại. Anh biết Đan Bạch ghê tởm việc bị anh chạm vào tuyến thể đến mức nào. Đó là vết thương lòng lớn nhất của cậu. Nếu anh làm vậy lúc này, dù là để cứu mạng, thì trong mắt Đan Bạch, anh vẫn là gã Alpha cặn bã đang thèm khát cơ thể cậu.
"Anh không nghe thấy sao? Cậu ấy sẽ chết!" Bác sĩ Lý giục giã.
Nhìn Đan Bạch bắt đầu sùi bọt mép, đôi mắt dần trợn ngược, Cẩn Nhiên không còn lựa chọn nào khác. Anh run rẩy cầm lấy ống thuốc, đổ vào miệng mình, sau đó cúi xuống, ôm lấy gáy của Đan Bạch.
"Đan Bạch... xin lỗi em. Hận tôi cũng được, nhưng xin em hãy sống."
Cẩn Nhiên cắn mạnh vào vùng da nhạy cảm sau gáy Đan Bạch. Một cảm giác tê dại truyền qua răng anh. Anh cảm nhận được vị đắng chát của thuốc và vị mặn của máu. Anh dốc toàn bộ Pheromone Tuyết Tùng của mình vào vết cắn, ép nó hòa quyện với dòng máu đang chảy xiết của Đan Bạch.
"Á!!!"
Một tiếng thét xé lòng vang lên trong phòng khám nhỏ. Đan Bạch vùng vẫy điên cuồng, móng tay cậu cắm sâu vào vai Cẩn Nhiên, lột đi từng mảng da thịt của anh để phản kháng. Nhưng Cẩn Nhiên không buông. Anh mặc cho cậu cào cấu, mặc cho máu mình chảy xuống, anh vẫn kiên trì truyền thuốc cho đến giọt cuối cùng.
Dần dần, cơ thể Đan Bạch mềm nhũn ra. Cơn co giật dừng lại, mùi Linh Lan hắc nồng bắt đầu dịu xuống, trở lại vẻ thanh khiết vốn có nhưng yếu ớt vô cùng. Cậu lịm đi trong vòng tay anh, hơi thở mỏng manh như sợi tơ.
Cẩn Nhiên buông ra, miệng anh đầy máu của cậu. Anh nhìn xuống bả vai mình, nơi bị Đan Bạch cào đến nát bấy, mỉm cười cay đắng.
"Cậu ấy qua cơn nguy kịch rồi." Bác sĩ Lý thở phào, lau nước mắt. "Nhưng cậu Diệp, cậu đã dùng quá nhiều Pheromone trong thời gian ngắn, cơ thể cậu cũng sẽ bị phản phệ đấy."
Cẩn Nhiên không quan tâm. Anh run rẩy vuốt lại mái tóc bết mồ hôi của Đan Bạch. "Chỉ cần em ấy sống... chuyện gì tôi cũng chịu được."
Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua cửa sổ phòng khám, Đan Bạch tỉnh dậy.
Cảm giác đau đớn đã biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng kỳ lạ. Cậu đưa tay lên sờ gáy, nơi đó đã được băng bó cẩn thận. Ký ức về đêm qua ùa về – cảm giác bị cắn, mùi vị của thuốc và sự hiện diện của Cẩn Nhiên.
Cậu nhìn sang bên cạnh. Diệp Cẩn Nhiên đang ngồi gục đầu bên cạnh giường, tay vẫn còn nắm lấy vạt áo của cậu. Anh vẫn chưa xử lý vết thương trên vai, lớp băng gạc thấm máu đã khô cứng lại. Gương mặt anh lúc ngủ trông mệt mỏi và tiều tụy đến mức đáng thương.
Đan Bạch nhìn chằm chằm vào cổ họng của Cẩn Nhiên. Bản năng sát thủ trong cậu thì thầm: Giết hắn đi. Lúc này hắn đang yếu nhất. Chỉ cần một nhát dao vào yết hầu, em sẽ tự do.
Cậu chậm chạp ngồi dậy, nhìn thấy chiếc kéo y tế trên bàn cạnh giường. Tay cậu run rẩy vươn ra, nắm lấy chiếc kéo sắc lạnh.
Đan Bạch đưa mũi kéo lại gần cổ của Cẩn Nhiên. Chỉ cần vài centimet nữa thôi.
Cẩn Nhiên đột ngột mở mắt.
Anh không né tránh, cũng không tỏ ra sợ hãi. Anh nhìn mũi kéo đang chỉ vào cổ mình, rồi nhìn vào đôi mắt tràn đầy lệ của Đan Bạch. Một sự bình thản đến lạ lùng hiện lên trên gương mặt anh.
"Nếu giết tôi giúp em thấy thanh thản hơn... thì làm đi." Cẩn Nhiên khẽ nói, giọng anh khàn đặc. "Nhưng Đan Bạch, hãy nhớ lấy một điều: Kể từ giây phút tôi xuyên tới đây, tôi chưa từng coi em là một công cụ. Tôi yêu em... không phải vì em là Omega, mà vì em là Đan Bạch."
Đôi tay cầm kéo của Đan Bạch run lên bần bật. Cậu hét lên một tiếng đầy đau đớn rồi ném chiếc kéo xuống sàn.
"Anh là đồ tồi! Tại sao anh không để tôi chết? Tại sao anh cứ phải làm tôi phát điên lên như thế này?"
Cậu gục mặt vào lòng bàn tay, khóc nức nở. Cậu hận anh, nhưng cậu cũng hận chính mình vì đã không thể xuống tay. Sự tra tấn của lòng tin còn kinh khủng hơn bất kỳ loại đòn roi nào mà cậu từng chịu đựng.
Cẩn Nhiên tiến lại gần, ôm lấy bờ vai đang rung lên của cậu. Lần này, Đan Bạch không đẩy anh ra nữa, nhưng cậu cũng không ôm lại. Cậu đứng giữa ranh giới của sự sụp đổ và sự tái sinh, giữa một kẻ sát nhân và một người cần được yêu thương.
Ở bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát và tiếng bước chân dồn dập đang tiến gần. Diệp Trạch đã dẫn người đến. Trận chiến sinh tử thực sự giờ đây mới chính thức bắt đầu, nơi máu và nước mắt sẽ phải đổ xuống để đổi lấy một tia hy vọng mong manh.