MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng ABOChương 9

Bản Hợp Đồng ABO

Chương 9

1,384 từ · ~7 phút đọc

Tiếng còi xe cảnh sát hú vang lịm dần, thay vào đó là tiếng rít của lốp xe trên nền đường sũng nước và tiếng cửa xe đóng sầm liên tiếp. Diệp Cẩn Nhiên đứng bật dậy, bản năng của một Alpha cấp cao giúp anh nhận diện ngay lập tức: Đây không phải cảnh sát thật. Đây là đội quân tư nhân của nhà họ Diệp, những kẻ đeo băng tay cảnh sát giả để che mắt thiên hạ.

"Bác sĩ Lý, ông đưa Đan Bạch rời khỏi đây bằng lối cửa sau, thông ra đường hầm dẫn đến khu rừng phía Tây!" Cẩn Nhiên ra lệnh, tay anh nhanh chóng chốt chặt cửa chính của phòng khám.

"Còn anh thì sao?" Đan Bạch ngẩng lên, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe vì trận khóc vừa rồi. Cậu nhìn thấy Cẩn Nhiên đang dời chiếc tủ thuốc nặng nề để chặn cửa, vết thương trên vai anh lại bắt đầu rỉ máu qua lớp băng trắng.

Cẩn Nhiên quay lại nhìn cậu, nở một nụ cười nhạt nhưng tràn đầy sự kiên định: "Tôi sẽ ở lại chặn hậu. Nếu không có người làm mồi nhử, tất cả chúng ta đều sẽ bị bắt."

"Anh sẽ chết đấy!" Đan Bạch hét lên, giọng cậu lạc đi. "Diệp Trạch sẽ không để anh sống đâu!"

Cẩn Nhiên bước tới, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Đan Bạch – một cái chạm nhẹ nhàng như cánh bướm, không hề mang tính chiếm hữu của Alpha. "Nếu cái chết của tôi đổi lấy sự tự do của em, thì đó là cái giá rẻ nhất mà tôi từng trả. Đi mau!"

Bác sĩ Lý kéo tay Đan Bạch: "Cậu Đan, đừng để sự hy sinh của cậu ấy vô ích! Đi thôi!"

Đan Bạch bị kéo đi trong sự bàng hoàng. Qua khe cửa hầm tối tăm, cậu nhìn thấy bóng lưng của Cẩn Nhiên đứng cô độc giữa phòng khám, tay cầm một thanh sắt gỉ sét, đối diện với cánh cửa đang bị va đập dữ dội từ bên ngoài. Đó là hình ảnh cuối cùng của anh mà cậu thấy trước khi bóng tối nuốt chửng lối đi.

"RẦM!"

Cánh cửa chính vỡ tan. Diệp Trạch bước vào, phía sau là mười tay súng chuyên nghiệp. Hắn nhìn Cẩn Nhiên với vẻ đắc thắng tột độ.

"Anh trai, anh hùng cứu mỹ nhân đến đây là kết thúc rồi." Diệp Trạch giơ tay, đám vệ sĩ lập tức bao vây Cẩn Nhiên. "Thằng lõi Omega đó đâu? Giao nó ra, tao sẽ cho anh một cái chết toàn thây."

Cẩn Nhiên cười lạnh, anh phun một ngụm nước bọt lẫn máu xuống sàn: "Nó đi rồi. Đi đến nơi mà một con chó săn như mày không bao giờ tìm thấy."

"ĐÁNH!" Diệp Trạch nghiến răng ra lệnh.

Hắn không dùng súng ngay, vì hắn muốn nhìn thấy Diệp Cẩn Nhiên – kẻ luôn cao ngạo – phải quỳ xuống cầu xin. Đám vệ sĩ lao vào, dùng báng súng và gậy sắt nện xuống người Cẩn Nhiên. Cẩn Nhiên không chịu ngồi yên, anh như một con thú bị dồn vào đường cùng, điên cuồng chống trả. Mỗi cú đấm của anh đều mang theo sức mạnh bộc phát của Pheromone Tuyết Tùng đang ở trạng thái quá tải.

Một tên ngã xuống, hai tên ngã xuống. Nhưng sức người có hạn, nhất là khi Cẩn Nhiên đã kiệt sức sau đợt truyền Pheromone đêm qua. Một cú đánh bằng gậy sắt giáng thẳng vào đầu khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Máu chảy xuống mắt, cay xè.

"Quỳ xuống!" Diệp Trạch bước tới, đạp mạnh vào vết thương trên vai Cẩn Nhiên.

Cẩn Nhiên rên lên một tiếng đau đớn, nhưng anh vẫn dùng thanh sắt chống xuống đất để không bị ngã khuỵu. "Tao... không bao giờ... quỳ trước mày."

Trong khi đó, ở phía cuối đường hầm, Đan Bạch và bác sĩ Lý đã ra đến bìa rừng. Nhưng Đan Bạch dừng lại. Cậu đứng nhìn về hướng phòng khám đang bốc khói đen – có lẽ Diệp Trạch đã phóng hỏa để xóa dấu vết.

Trong lồng ngực Đan Bạch, một thứ gì đó vỡ òa. Bản năng sát thủ, sự hận thù, và cả những ký ức về sự dịu dàng của Cẩn Nhiên trộn lẫn vào nhau, tạo thành một loại sức mạnh bùng nổ. Tuyến thể sau gáy cậu nóng ran, Pheromone Linh Lan không còn yếu ớt nữa, nó trở nên sắc lẹm và mang theo mùi tử thần.

"Cậu Đan, cậu đi đâu vậy?" Bác sĩ Lý hốt hoảng khi thấy Đan Bạch quay đầu chạy ngược lại.

"Tôi không phải là vật nuôi của anh ta!" Đan Bạch vừa chạy vừa gào lên trong lòng. "Tôi là kẻ giết người hàng loạt trong tương lai cơ mà! Tại sao tôi lại để người khác phải chết thay mình?"

Đan Bạch quay lại phòng khám qua lối hầm bí mật. Cậu nhẹ nhàng leo lên qua một kẽ hở ở sàn nhà. Cảnh tượng trước mắt khiến tim cậu ngừng đập một nhịp: Cẩn Nhiên đang bị hai tên vệ sĩ giữ chặt tay, Diệp Trạch đang cầm một con dao, chuẩn bị rạch vào tuyến thể của anh.

"Mày muốn bảo vệ nó đúng không? Tao sẽ cắt bỏ tuyến thể của mày trước, để xem một Alpha phế vật không có tin tức tố sẽ bảo vệ ai!" Diệp Trạch cười điên dại.

"DỪNG TAY!"

Đan Bạch từ trong bóng tối lao ra như một con báo đen. Trên tay cậu là một ống tiêm chứa đầy thuốc tê nồng độ cao mà cậu đã kịp vớ lấy ở lối hầm. Với một động tác chuẩn xác đến từng milimet của một thiên tài y sinh, cậu đâm thẳng ống tiêm vào yết hầu của tên vệ sĩ bên trái, đồng thời dùng chân đá văng con dao trên tay Diệp Trạch.

"Đan... Bạch?" Cẩn Nhiên thều thào, mắt anh đã mờ mịt máu.

"Anh im miệng cho tôi!" Đan Bạch quát, đôi mắt cậu lúc này rực lên ánh sáng của sự điên cuồng. "Mạng của anh là của tôi, không có lệnh của tôi, anh không được phép chết!"

Đan Bạch xoay người, đoạt lấy khẩu súng của tên vệ sĩ vừa ngã xuống. Cậu không hề do dự, nã phát súng đầu tiên vào chân Diệp Trạch.

"A!!!" Diệp Trạch ngã nhào, ôm lấy chân gào thét.

Đám vệ sĩ còn lại định nổ súng, nhưng Đan Bạch đã nhanh hơn. Cậu kéo Cẩn Nhiên ra phía sau một chiếc tủ sắt đổ sập, nã đạn liên tiếp với một sự bình tĩnh đáng sợ. Từng phát súng đều nhắm vào những vị trí không chết ngay nhưng khiến đối phương mất khả năng chiến đấu – đây chính là đặc trưng của kẻ sát nhân Đan Bạch trong nguyên tác.

Tuy nhiên, số lượng kẻ thù quá đông. Một viên đạn sượt qua hông Đan Bạch khiến cậu lảo đảo.

"Chạy đi... Đan Bạch... cầu xin em..." Cẩn Nhiên nắm lấy gấu áo cậu, giọng anh yếu ớt.

Đan Bạch cúi xuống nhìn anh, nước mắt hòa cùng khói bụi trên mặt cậu. Cậu mỉm cười, một nụ cười vừa đau đớn vừa rạng rỡ: "Diệp Cẩn Nhiên, anh nói đúng. Thế giới này nợ tôi, nhưng anh thì không. Nếu hôm nay chúng ta chết, tôi sẽ cùng anh xuống địa ngục đòi nợ."

Đan Bạch đứng dậy, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng khi đám vệ sĩ xông vào. Nhưng đúng lúc đó, một loạt tiếng nổ lớn vang lên từ phía ngoài. Đội đặc nhiệm thật sự của thành phố, do bác sĩ Lý gọi đến bằng những liên lạc bí mật với giới chức trách ghét bỏ nhà họ Diệp, đã ập vào.

Trong làn khói mù mịt và tiếng súng hỗn loạn, Đan Bạch gục xuống bên cạnh Cẩn Nhiên. Cậu ôm lấy anh, cảm nhận hơi thở thoi thóp của người đàn ông đã dùng cả mạng sống để chuộc tội cho mình.

"Đừng chết... tôi vẫn chưa... giết anh mà..."

Ý thức của Đan Bạch lịm dần đi. Trong cơn mê man, cậu thấy mùi Tuyết Tùng và mùi Linh Lan hòa quyện vào nhau, không còn là sự đối đầu, mà là một sự gắn kết định mệnh không thể tách rời.