Mùi thuốc sát trùng nồng nặc thay thế cho mùi khói súng và máu. Diệp Cẩn Nhiên lờ mờ tỉnh dậy trên giường bệnh của một bệnh viện quân đội – nơi duy nhất mà thế lực của nhà họ Diệp không thể nhúng tay vào sau khi vụ bê bối của Diệp Trạch bị phanh phui.
Toàn thân anh đau nhức như bị nghiền nát, đầu quấn băng trắng xóa. Nhưng việc đầu tiên anh làm khi lấy lại ý thức không phải là kiểm tra vết thương của mình, mà là nhìn sang bên cạnh.
Đan Bạch đang ngồi đó, trên một chiếc ghế bành cũ kỹ. Cậu vẫn mặc bộ quần áo lấm lem bùn đất và những vệt máu đã khô. Cánh tay cậu được băng bó đơn sơ, đôi mắt xám xịt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định qua cửa sổ bệnh viện. Thấy Cẩn Nhiên động đậy, ánh mắt cậu khẽ dao động nhưng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng vốn có.
"Em... không sao chứ?" Cẩn Nhiên thều thào, giọng anh khàn đặc.
Đan Bạch quay lại nhìn anh. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Cậu đứng dậy, bước từng bước chậm chạp lại gần giường bệnh, rồi bất ngờ bóp chặt lấy cổ họng của Cẩn Nhiên.
Lực tay không mạnh, nhưng nó đủ để khiến Cẩn Nhiên cảm thấy nghẹt thở. Anh không phản kháng, chỉ lặng lẽ nhìn cậu với đôi mắt tràn đầy sự bao dung.
"Tại sao anh không chết đi?" Đan Bạch rít qua kẽ răng, nước mắt bắt đầu trào ra. "Anh có biết lúc thấy anh gục xuống trong đống đổ nát, tôi đã nghĩ gì không? Tôi nghĩ rằng anh lại đang lừa tôi, anh muốn tôi phải nợ anh cả đời này bằng cái chết của anh. Anh thật độc ác, Diệp Cẩn Nhiên!"
Cẩn Nhiên đưa bàn tay còn ghim kim truyền dịch lên, run rẩy chạm vào mu bàn tay đang siết cổ mình của Đan Bạch. "Tôi xin lỗi... vì đã làm em phải sợ hãi."
Đan Bạch buông tay ra, cậu gục đầu xuống cạnh giường anh, bờ vai run rẩy dữ dội. Những tiếng nức nở kìm nén suốt bao năm qua giờ đây vỡ òa. Cậu không còn là "kẻ giết người điên cuồng", cậu chỉ là một Omega bị tổn thương sâu sắc đang tìm kiếm một chỗ dựa giữa thế giới tàn khốc.
"Tôi đã giết người... Diệp Cẩn Nhiên, tôi đã nổ súng." Đan Bạch nấc nghẹn. "Tôi thực sự đã trở thành quái vật rồi."
Cẩn Nhiên dùng chút sức lực cuối cùng để ngồi dậy, kéo Đan Bạch vào lòng mình. Anh mặc cho vết thương trên ngực rỉ máu, mặc cho cơn đau hành hạ, anh chỉ muốn ôm lấy tâm hồn đang vỡ vụn này.
"Không, em không giết người, em đang cứu người. Em cứu tôi, cứu chính em." Cẩn Nhiên thì thầm vào tai cậu. "Đan Bạch, nghe này. Diệp Trạch đã bị bắt, nhà họ Diệp sẽ phải trả giá. Nhưng quan trọng hơn hết, em đã tự mình cầm súng lên để giành lấy sự sống. Đó không phải là quái vật, đó là sự tái sinh."
Đêm đó, dưới ánh trăng xanh xao rọi qua cửa sổ bệnh viện, Đan Bạch nằm cuộn tròn bên cạnh Cẩn Nhiên trên chiếc giường bệnh chật hẹp. Mùi Tuyết Tùng và Linh Lan lúc này hòa quyện một cách kỳ lạ, tạo nên một cảm giác bình yên đến cực độ.
"Diệp Cẩn Nhiên..." Đan Bạch nhỏ giọng gọi.
"Tôi đây."
"Anh... thực sự là ai?" Đan Bạch ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu lúc này không còn sự thù hận, chỉ còn sự tò mò và một chút hy vọng mong manh. "Anh không phải là gã Alpha đã đánh dấu tôi một năm trước. Hắn ta không có trái tim, còn anh... anh có một linh hồn rất ấm áp."
Cẩn Nhiên im lặng hồi lâu. Anh biết mình không thể giấu giếm mãi, nhưng sự thật về việc "xuyên không" quá huyễn hoặc. Anh nhìn lên mặt trăng, khẽ thở dài:
"Nếu tôi nói tôi là một linh hồn đến từ một thế giới khác, mượn thân xác này để bảo vệ em, em có tin không?"
Đan Bạch im lặng một lúc, rồi khẽ rúc đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương Tuyết Tùng quen thuộc. "Nếu là anh... thì tôi tin. Dù anh là ai, chỉ cần anh đừng biến mất, chỉ cần anh đừng trở lại thành gã cặn bã đó... tôi sẽ không giết anh."
Cẩn Nhiên mỉm cười, vòng tay anh siết chặt lấy cậu hơn. "Tôi hứa. Tôi sẽ ở đây cho đến khi em không còn cần tôi nữa."
Đan Bạch không nói gì, nhưng bàn tay cậu lén nắm lấy vạt áo bệnh nhân của anh, nắm thật chặt như sợ rằng nếu buông ra, tất cả chỉ là một giấc mơ.
Ngày hôm sau, bác sĩ Lý bước vào phòng với một tập hồ sơ trên tay. Gương mặt ông rạng rỡ hơn bao giờ hết.
"Tin mừng đây! Nhờ đợt truyền Pheromone bộc phát trong trận chiến và sự ổn định tâm lý đột ngột, tuyến thể của cậu Đan Bạch đã có dấu hiệu tự phục hồi thần kỳ. Chúng ta sẽ không cần phẫu thuật cắt bỏ nữa, chỉ cần điều trị nội khoa và nuôi dưỡng bằng Pheromone tương thích."
Cẩn Nhiên và Đan Bạch nhìn nhau. Một tương lai không có cái chết vào năm 25 tuổi đang thực sự mở ra trước mắt họ.
Tuy nhiên, ở một nơi sâu thẳm trong bóng tối của nhà giam, Diệp Trạch đang nhìn chằm chằm vào bức tường với ánh mắt điên cuồng. Hắn biết một bí mật mà ngay cả Cẩn Nhiên cũng chưa nhận ra: Việc hai linh hồn khác nhau tồn tại trong cùng một cơ thể Alpha sẽ sớm dẫn đến một sự đào thải khủng khiếp.
Giai đoạn đầu của cuộc cứu rỗi đã kết thúc, nhưng cơn bão mang tên "đào thải linh hồn" và những âm mưu tàn dư của gia tộc họ Diệp vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước.