MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng ABOChương 11

Bản Hợp Đồng ABO

Chương 11

1,253 từ · ~7 phút đọc

Ba tháng sau cuộc chiến đẫm máu tại phòng khám của bác sĩ Lý, Diệp Cẩn Nhiên và Đan Bạch đã rời bỏ thủ đô ngột ngạt. Bằng số tài sản cá nhân được trích xuất từ trước và sự hỗ trợ ngầm của giới chức trách, anh đưa cậu đến một thành phố ven biển yên bình ở phía Nam.

Ngôi nhà mới của họ là một biệt thự nhỏ sơn màu trắng nằm trên một vách đá, nơi có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào suốt ngày đêm. Tại đây, không ai biết họ là ai. Họ không còn là "cậu cả vô năng" hay "nam thê bị ngược đãi", mà chỉ là một cặp đôi Alpha - Omega đang tìm cách hàn gắn những mảnh vỡ của cuộc đời.

Sáng sớm, gió biển mang theo vị mặn len lỏi qua khung cửa sổ. Diệp Cẩn Nhiên đứng ngoài ban công, nhìn về phía chân trời. Cánh tay bị thương của anh đã lành, nhưng thỉnh thoảng những cơn đau nhói vẫn xuất hiện, không phải ở vết sẹo, mà sâu trong hệ thần kinh.

"Anh lại đau đầu à?"

Đan Bạch bước ra, trên tay cầm một ly sữa ấm. Trông cậu giờ đây đã có sức sống hơn rất nhiều. Làn da không còn xanh xao tái nhợt, đôi mắt đã bắt đầu có lại những tia sáng rạng rỡ. Cậu mặc một chiếc áo len rộng thùng thình, mái tóc hơi rối vì gió biển – một vẻ đẹp thuần khiết mà Cẩn Nhiên luôn muốn bảo vệ.

Cẩn Nhiên xoay người, mỉm cười nhận lấy ly sữa: "Không có gì, chỉ là gió biển hơi lạnh chút thôi. Tuyến thể của em hôm nay thấy sao?"

Đan Bạch đưa tay chạm nhẹ sau gáy. "Bác sĩ Lý nói tiến triển rất tốt. Mùi Linh Lan của tôi không còn khiến tôi thấy buồn nôn nữa. Nhưng... Cẩn Nhiên, anh có thấy mùi Tuyết Tùng của mình dạo này hơi khác không?"

Cẩn Nhiên khựng lại. Anh hớp một ngụm sữa để che giấu sự bối rối. "Khác thế nào?"

"Nó... thỉnh thoảng lại trở nên gắt hơn, mang theo một chút mùi khét của sự giận dữ, giống như... giống như hắn ta." Đan Bạch nhỏ giọng, đôi mắt thoáng qua một tia lo âu.

Cẩn Nhiên im lặng. Anh cũng đã nhận ra điều đó. Gần đây, trong những giấc mơ, anh bắt đầu thấy những ký ức rời rạc của nguyên chủ hiện về rõ nét hơn. Có những lúc tỉnh dậy, anh thấy mình đang nắm chặt nắm đấm, trong lòng trào dâng một cơn phẫn nộ vô cớ đối với mọi thứ xung quanh. Như thể linh hồn của gã cặn bã kia đang cố gắng giành lại quyền kiểm soát thể xác này.

"Đừng lo, chắc là do tác dụng phụ của thuốc ức chế nồng độ cao lần trước thôi." Cẩn Nhiên trấn an cậu, tay vuốt ve gò má mịn màng của Đan Bạch. "Đi thôi, hôm nay chúng ta đi chợ cá, em nói muốn nấu canh hải sản mà?"

Đan Bạch mỉm cười gật đầu. Hai người nắm tay nhau đi xuống dốc đá. Cảnh tượng bình dị này là thứ mà trong nguyên tác, Đan Bạch chưa bao giờ dám mơ tới. Nhưng chính sự bình yên này lại khiến Cẩn Nhiên cảm thấy bất an. Anh biết, cái giá của việc "mượn xác hoàn hồn" không đơn giản là sự chuộc tội.

...

Tại chợ cá ven biển náo nhiệt, Cẩn Nhiên kiên nhẫn đứng đợi Đan Bạch lựa chọn những con tôm tươi nhất. Đột nhiên, một gã đàn ông say xỉn đi ngang qua va mạnh vào vai anh.

"Mắt mũi để đâu hả thằng chó!" Gã say hét lên, định giơ tay đấm Cẩn Nhiên.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi mắt của Cẩn Nhiên từ màu nâu ấm áp bỗng chuyển sang một màu đỏ đục ngầu, đầy sát khí. Pheromone Tuyết Tùng bùng nổ một cách bạo ngược, không còn là sự xoa dịu, mà là sự đè bẹp.

"Mày vừa gọi ai là chó?"

Cẩn Nhiên gằn giọng, bàn tay anh bóp chặt lấy cổ tay gã say xỉn, tiếng xương kêu "rắc" khiến những người xung quanh kinh hãi. Gương mặt anh lúc này tràn đầy vẻ tàn nhẫn, một nụ cười nhếch mép quen thuộc của nguyên chủ xuất hiện trên môi.

"Cẩn Nhiên! Dừng tay lại!"

Tiếng hét của Đan Bạch như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí anh. Cẩn Nhiên giật mình, đôi mắt đỏ dần trở lại bình thường. Anh buông tay ra, gã say xỉn hoảng sợ bỏ chạy trối chết.

Cẩn Nhiên nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng đang run rẩy dữ dội. Anh quay lại nhìn Đan Bạch, thấy trong mắt cậu không chỉ có sự lo lắng, mà còn có một thoáng... sợ hãi. Sự sợ hãi mà một năm qua cậu đã dành cho kẻ hành hạ mình.

"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi không biết mình bị làm sao nữa." Cẩn Nhiên lắp bắp, anh muốn tiến lại gần nhưng Đan Bạch vô thức lùi lại một bước.

Dù chỉ là một bước chân nhỏ, nhưng nó như một hố sâu ngăn cách giữa họ. Đan Bạch mím môi, cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh: "Không sao, anh chỉ là... bảo vệ tôi thôi mà. Chúng ta về nhà đi."

Trên đường về, Đan Bạch không còn nắm tay anh nữa. Cậu đi bên cạnh, nhưng khoảng cách giữa hai người dường như đã xa hơn hàng vạn dặm.

Tối hôm đó, khi Đan Bạch đã ngủ say, Cẩn Nhiên ngồi một mình trong phòng làm việc tối om. Anh lấy ra một cuốn sổ tay, ghi lại những dấu hiệu của sự đào thải.

1. Cảm xúc mất kiểm soát. 2. Pheromone biến chất. 3. Ký ức của "hắn" ngày càng mạnh.

Anh nhìn vào gương, thấy gương mặt của Diệp Cẩn Nhiên trong gương dường như đang cười nhạo anh. Mày nghĩ mày có thể làm thiên thần trong cái xác của quỷ dữ sao? Sớm muộn gì, tao cũng sẽ quay lại và xé nát đứa Omega đó trước mặt mày.

Cẩn Nhiên đấm mạnh vào gương, mảnh kính vỡ làm tay anh chảy máu. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Sự hiện diện của anh trong cơ thể này đang bị lung lay bởi quy luật sinh học của thế giới ABO.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Một số lạ từ thủ đô.

"Diệp thiếu gia, anh nghĩ chạy đến biển là an toàn sao? Diệp Trạch tuy ở trong tù, nhưng những kẻ khao khát tuyến thể của Đan Bạch thì không thiếu đâu. Đặc biệt là khi họ biết... tuyến thể của cậu ta đang phục hồi một cách kỳ diệu."

Giọng nói bí ẩn cười lạnh rồi cúp máy.

Cẩn Nhiên siết chặt điện thoại. Nguy hiểm từ bên ngoài và sự mục nát từ bên trong đang cùng lúc tấn công anh. Anh nhìn về phía phòng ngủ của Đan Bạch, nơi người anh yêu nhất đang chìm trong giấc mộng.

"Tôi sẽ không để em mất đi ánh sáng một lần nữa. Dù linh hồn này có phải tan biến, tôi cũng sẽ kéo con quỷ trong cơ thể này xuống mồ cùng tôi."

Trận chiến thực sự ở giai đoạn 2 bắt đầu – không còn là súng đạn, mà là cuộc chiến giành giật linh hồn giữa thiện và ác, giữa người chuộc tội và kẻ cặn bã.