Sự kiện ở chợ cá như một liều thuốc độc ngấm ngầm tàn phá bầu không khí yên bình của ngôi nhà ven biển. Suốt một tuần sau đó, Đan Bạch trở nên im lặng lạ thường. Cậu vẫn nấu ăn, vẫn uống thuốc đúng giờ, nhưng ánh mắt cậu nhìn Diệp Cẩn Nhiên đã không còn sự ỷ lại mềm mại như trước. Thay vào đó là một sự quan sát kín đáo, như thể cậu đang cố tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của kẻ ác ma cũ dưới lớp vỏ bọc dịu dàng này.
Cẩn Nhiên hiểu tất cả. Anh cảm thấy trái tim mình thắt lại mỗi khi thấy Đan Bạch vô thức rụt tay lại khi anh định chạm vào. Những cơn đau đầu của anh cũng xuất hiện với tần suất dày đặc hơn. Mỗi khi cơn đau kéo đến, anh phải trốn vào phòng tắm, xả nước thật mạnh để che giấu những tiếng rên rỉ đau đớn và cả những lời chửi bới độc địa phát ra từ chính cổ họng mình bằng một tông giọng khác hẳn.
"Mày không giữ được cậu ta đâu... Cậu ta là của tao... Thân xác này là của tao!"
Cẩn Nhiên nhìn mình trong gương, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh dội nước lạnh vào mặt, cố gắng đẩy lùi cái bóng ma đang trỗi dậy trong đại não.
...
Buổi chiều hôm đó, khi Đan Bạch đang chăm sóc mấy chậu cây Linh Lan ngoài ban công, một chiếc xe đen sang trọng từ từ đỗ trước cổng biệt thự. Một người đàn ông trung niên bước xuống, dáng vẻ lịch lãm nhưng đôi mắt lại toát lên sự sắc sảo của một kẻ làm chính trị.
Đan Bạch đứng hình. Cậu nhận ra người này. Đó là Thẩm lão gia – một người bạn cũ của gia tộc họ Diệp, đồng thời cũng là một tay trùm buôn bán dược phẩm ngầm tại thủ đô.
Cẩn Nhiên từ trong nhà bước ra, anh chắn trước mặt Đan Bạch, tay đặt lên chuôi dao dắt sau lưng theo bản năng.
"Thẩm tiên sinh, ông tìm đến đây có việc gì?" Cẩn Nhiên lạnh lùng hỏi.
Thẩm tiên sinh mỉm cười, ánh mắt ông lướt qua Đan Bạch như đang đánh giá một món hàng quý giá: "Cậu cả Diệp, đừng căng thẳng thế. Tôi chỉ đi ngang qua thành phố biển này và nghe nói cậu đang cùng 'nam thê' tận hưởng cuộc sống ẩn dật. Tôi đến để tặng cậu một món quà, cũng là để nhắc nhở cậu về một món nợ cũ."
"Tôi không nợ ông gì cả." Cẩn Nhiên gằn giọng.
"Cậu thì không, nhưng Diệp Cẩn Nhiên của một năm trước thì có." Thẩm tiên sinh lấy ra một tập tài liệu, thong thả lật từng trang. "Hắn ta đã ký hợp đồng bán 30% mẫu máu và mô tuyến thể của Đan Bạch cho phòng thí nghiệm của tôi để đổi lấy một khoản nợ cờ bạc khổng lồ. Thời hạn bàn giao... là cuối tháng này."
Đan Bạch đứng phía sau, ly trà trên tay cậu rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Nước trà bắn lên vạt áo len trắng, trông như những vết ố của sự nhục nhã.
"Tôi... bị bán sao?" Đan Bạch thều thào, đôi mắt cậu run rẩy nhìn về phía Cẩn Nhiên.
"Cút đi!" Cẩn Nhiên gầm lên. Pheromone Tuyết Tùng của anh bùng nổ, nhưng lần này nó lẫn lộn giữa sự bảo vệ của anh và sự cuồng bạo của nguyên chủ. Một luồng khí áp bức khiến Thẩm tiên sinh phải lùi lại một bước, gương mặt ông biến sắc.
"Đừng nóng nảy. Nếu cậu không giao người, tôi sẽ kiện ra tòa án dân sự của giới Alpha. Lúc đó, bí mật về việc cậu đang bảo vệ một 'kẻ sát nhân' đã nổ súng vào cảnh sát (giả) sẽ bị phanh phui. Cậu muốn cả hai cùng vào tù sao?" Thẩm tiên sinh để lại tập tài liệu trên cổng rồi lên xe rời đi.
Không gian trở lại sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng biển gầm gừ dưới vách đá.
Cẩn Nhiên quay lại định an ủi Đan Bạch: "Đan Bạch, nghe tôi, tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra..."
"Đừng chạm vào tôi!"
Đan Bạch hét lên, cậu lùi lại sát mép ban công. Đôi mắt cậu lúc này tràn đầy sự kinh tởm và thất vọng tột cùng. "Bán máu? Bán mô tuyến thể? Diệp Cẩn Nhiên, rốt cuộc anh còn bao nhiêu bản hợp đồng tử thần mang tên tôi nữa?"
"Đan Bạch, đó là việc của hắn ta trước đây, tôi không hề biết..."
"Anh không biết? Nhưng anh đang dùng cái thân xác này! Anh đang hưởng thụ sự chuộc tội trên nỗi đau mà chính cái xác này đã gây ra!" Đan Bạch cười trong nước mắt, nụ cười đầy vẻ điên dại. "Tôi thật ngu ngốc khi tin rằng anh đã thay đổi. Anh chỉ là đang chờ cho tuyến thể của tôi hồi phục hoàn toàn để bán được giá cao hơn thôi đúng không?"
"KHÔNG PHẢI!"
Cơn đau đầu bất chợt bùng phát dữ dội nhất từ trước đến nay. Cẩn Nhiên ôm đầu, ngã quỵ xuống sàn. Trong phút chốc, linh hồn của nguyên chủ dường như đã chiếm được quyền kiểm soát thanh quản. Anh ngẩng đầu lên nhìn Đan Bạch, nụ cười của anh lúc này méo mó và tàn nhẫn:
"Đúng đấy... Tao đã bán mày đấy. Mày vốn dĩ chỉ là một con chó để tao kiếm tiền thôi mà. Nhìn xem, bây giờ mày trông ngon lành hơn hẳn lúc trước rồi..."
Đan Bạch chết lặng. Đó chính là giọng nói ấy. Chính là cách xưng hô "tao - mày" khốn nạn ấy.
Cẩn Nhiên (linh hồn thật) dùng hết sức bình sinh để giành lại quyền kiểm soát. Anh tự đập đầu mình vào cột đá ban công để dùng nỗi đau đánh tỉnh bản thân.
"Đan... Đan Bạch... Chạy đi... Đừng tin... là tôi... không phải tôi..." Máu chảy xuống từ trán Cẩn Nhiên, anh thều thào trong hơi thở đứt quãng.
Đan Bạch nhìn người đàn ông trước mặt đang vật lộn giữa hai nhân cách. Sự sợ hãi và hận thù trong cậu đã đạt đến đỉnh điểm. Cậu không chạy lại cứu anh, cậu chỉ đứng đó, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết.
"Dù anh là ai... tôi cũng sẽ không để các người toại nguyện."
Đan Bạch quay người, chạy thẳng ra khỏi biệt thự, hướng về phía vách đá cheo leo. Cậu thà gieo mình xuống biển còn hơn phải trở thành món hàng trong tay kẻ mà cậu vừa mới chớm nở sự tin tưởng.
"ĐAN BẠCH! KHÔNG!!!"
Cẩn Nhiên gào lên, anh lảo đảo đứng dậy đuổi theo, nhưng bóng dáng nhỏ bé ấy đã biến mất trong làn sương mù dày đặc của buổi chiều tà.
Nội ưu ngoại hoạn. Linh hồn sắp tan biến, nam thê bỏ trốn, kẻ thù đòi nợ. Diệp Cẩn Nhiên đứng bên bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn.