MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng ABOChương 13

Bản Hợp Đồng ABO

Chương 13

1,142 từ · ~6 phút đọc

Màn sương muối từ biển khơi tràn vào đất liền, bao trùm lấy vách đá cheo leo bằng một màu xám xịt và lạnh lẽo. Diệp Cẩn Nhiên lảo đảo chạy điên cuồng trong bóng tối, hơi thở anh đứt quãng, lồng ngực đau như bị xé rách. Máu từ vết thương trên trán đã khô lại, để lại một vệt nâu thẫm trên gương mặt nhợt nhạt.

"Đan Bạch! Đan Bạch! Trả lời tôi đi!"

Tiếng kêu gào của anh bị tiếng sóng vỗ rì rào bên dưới nuốt chửng. Cẩn Nhiên quỳ sụp xuống bên mép đá, nơi cỏ bị giẫm nát và có dấu hiệu của một cú trượt chân. Tim anh như ngừng đập. Không, cậu ấy không thể chết như vậy. Cậu ấy là người duy nhất khiến linh hồn lang thang này cảm thấy mình còn đang sống.

"Mày thấy chưa? Chính mày đã giết nó."

Giọng nói của gã cặn bã lại vang lên trong đầu Cẩn Nhiên, lần này nó không còn là tiếng thì thầm mà là một tiếng cười sảng khoái, đắc ý. "Mày dùng sự dịu dàng giả tạo để lừa nó, khiến nó hy vọng, rồi lại dìm nó xuống địa ngục. Tao với mày... chúng ta đều là một lũ giết người như nhau thôi."

"Câm mồm! Tao không giống mày!" Cẩn Nhiên gào lên, anh dùng tay cào mạnh vào nền đất đá đến mức móng tay bật máu. "Tao sẽ cứu em ấy, dù có phải đổi bằng sự tồn tại của chính mình!"

Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng xuyên qua mây mù, Cẩn Nhiên nhìn thấy một dải vải trắng mắc vào bụi cây gai cách mép vực khoảng ba mét về phía dưới. Đó là một mẩu áo len của Đan Bạch. Không chút do dự, Cẩn Nhiên nhảy xuống, bám lấy những mỏm đá sắc nhọn để leo xuống vùng hốc đá bị khuất tầm mắt.

Tại một khe hẹp giữa vách đá và một mỏm đá nhô ra, Đan Bạch đang ngồi đó, co quắp như một con chim nhỏ gãy cánh. Cậu chưa rơi xuống biển, nhưng một chân đã bị kẹt vào khe đá, máu thấm đỏ lớp quần vải. Đan Bạch nhìn thấy Cẩn Nhiên, nhưng trong đôi mắt cậu không có sự vui mừng, chỉ có sự tuyệt vọng tột độ.

"Đừng lại gần đây... Đồ quỷ..." Đan Bạch thều thào, tay cậu nắm chặt một mảnh đá sắc nhọn, sẵn sàng tự đâm vào cổ mình nếu anh tiến thêm bước nữa.

Cẩn Nhiên dừng lại, đứng chông chênh trên mỏm đá hẹp. Anh buông tay khỏi chỗ bám, đứng đối diện với cậu giữa khoảng không lộng gió.

"Đan Bạch, nghe tôi. Tôi không phải là kẻ đã ký bản hợp đồng đó. Tôi không phải là kẻ đã đánh dấu em một năm trước." Cẩn Nhiên nói, giọng anh bình tĩnh một cách lạ lùng. "Tôi tên thật là Diệp Tuân, một linh hồn từ thế giới khác xuyên vào cơ thể này vào cái ngày em định liếm giày cho hắn. Tôi đến đây không phải để nuôi béo em, tôi đến đây vì tôi lỡ yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên qua những trang sách..."

Đan Bạch khựng lại. Mảnh đá trên tay cậu hạ xuống một chút. "Anh... anh đang nói cái gì điên rồ vậy?"

"Tôi biết nó khó tin. Nhưng em có thấy gã Alpha nào lại tự tay nấu cháo cho Omega không? Có gã Alpha nào lại để Omega cầm súng bắn em trai mình mà không trách phạt không?" Cẩn Nhiên (Diệp Tuân) cười cay đắng, nước mắt anh hòa cùng nước biển. "Cơ thể này đang đào thải tôi. Gã cặn bã kia đang muốn quay lại. Nếu em muốn giết, hãy giết ngay bây giờ, khi tôi vẫn còn là chính mình."

Cẩn Nhiên bước tới, cầm lấy bàn tay đang giữ mảnh đá của Đan Bạch, áp nó vào tim mình.

"Đâm vào đây. Khi tim này ngừng đập, cả tôi và hắn sẽ đều biến mất. Em sẽ tự do. Bản hợp đồng đó sẽ vô hiệu vì chủ thể đã chết. Tôi sẽ dùng cái chết của mình để xé nát xiềng xích cuối cùng cho em."

Đan Bạch nhìn sâu vào đôi mắt của anh. Lần đầu tiên, cậu nhìn thấy hai hình ảnh chồng chéo. Một kẻ với nụ cười tàn độc đang gào thét trong bóng tối, và một người đàn ông với ánh mắt dịu dàng đến nao lòng đang cầu xin được chết để bảo vệ cậu.

Sự thật quá kinh khủng, nhưng nó lại giải thích cho mọi sự mâu thuẫn bấy lâu nay.

"Diệp... Tuân?" Đan Bạch gọi khẽ cái tên xa lạ ấy.

Cẩn Nhiên mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà Đan Bạch từng thấy. "Phải, là tôi."

Đột nhiên, cơ thể Cẩn Nhiên co giật mạnh. Đôi mắt anh lại chuyển sang màu đỏ đục. Linh hồn của nguyên chủ đang vùng lên trong nỗ lực cuối cùng để chiếm quyền kiểm soát.

"Chết đi! Chết hết đi!"

Cẩn Nhiên (nguyên chủ) bóp chặt cổ Đan Bạch, đẩy cậu lùi sát mép vực. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, ý chí của Diệp Tuân bùng nổ. Anh dùng tay trái tự đâm mạnh vào đùi mình để giành lấy sự tỉnh táo ngắn ngủi.

"Đan Bạch... Chạy... Đừng để hắn..."

Cẩn Nhiên lôi kéo Đan Bạch lên phía trên mỏm đá an toàn hơn, rồi anh lùi lại phía sau, đứng sát mép vực thẳm. Anh nhìn Đan Bạch lần cuối, môi mấp máy: "Tôi yêu em."

Nói rồi, Cẩn Nhiên thả mình rơi tự do xuống biển khơi đen thẳm bên dưới. Anh chọn cách tự sát để tiêu diệt con quỷ trong cơ thể mình, cứu lấy người anh yêu khỏi bản hợp đồng nô lệ và sự hành hạ vĩnh viễn.

"KHÔNG!!! DIỆP TUÂN!!!"

Tiếng gào của Đan Bạch xé toạc màn đêm. Cậu vươn tay ra nhưng chỉ nắm được không khí. Sóng biển cuồng bạo dưới kia đã nuốt chửng bóng dáng ấy.

Đan Bạch quỳ trên vách đá, khóc đến kiệt sức. Cậu vừa nhận ra mình yêu một linh hồn, thì linh hồn ấy đã vì cậu mà tan biến. Nhưng cậu không biết rằng, ở thế giới này, khi một linh hồn có ý chí chuộc tội mãnh liệt, định mệnh sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.

Sáng hôm sau, sóng biển đánh dạt một thân xác vào bờ cát trắng cách đó không xa. Thân xác ấy vẫn còn hơi ấm, nhưng hơi thở của Pheromone Tuyết Tùng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một mùi hương trung tính, thanh khiết.

Cuộc đào thải đã kết thúc, nhưng cái giá phải trả là sự biến đổi hoàn toàn về giới tính thứ hai. Diệp Cẩn Nhiên đã không còn là Alpha.