Tiếng sóng vỗ đều đặn vào mạn sườn của bờ cát trắng, âm thanh ấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với trận cuồng phong đêm qua. Đan Bạch đã chạy dọc bờ biển suốt từ lúc bình minh, đôi chân trần rớm máu vì sỏi đá nhưng cậu không hề hay biết. Trong thâm tâm cậu chỉ có một ý niệm duy nhất: Nếu Diệp Tuân chết, cậu cũng sẽ không sống một mình trong thế giới tàn độc này.
Và rồi, cậu thấy anh.
Một thân xác nằm sấp bên cạnh mỏm đá phủ đầy rêu xanh. Đan Bạch lao tới, run rẩy lật người anh lại. Gương mặt Diệp Cẩn Nhiên nhợt nhạt, môi tím tái vì lạnh, nhưng lồng ngực vẫn còn những nhịp phập phồng yếu ớt.
"Anh còn sống... cảm ơn trời đất, anh còn sống..." Đan Bạch ôm lấy đầu anh, áp tai vào ngực anh khóc nức nở.
Nhưng ngay giây phút đó, Đan Bạch chợt nhận ra một điều bất thường đến kinh hoàng. Pheromone Tuyết Tùng — thứ mùi hương Alpha mạnh mẽ, áp chế và đầy quyền lực vốn luôn bao phủ quanh người đàn ông này — đã hoàn toàn biến mất.
Không còn mùi gỗ lạnh lẽo, không còn sự áp bức của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn. Thay vào đó là một mùi hơi ấm cơ thể bình thường đến lạ lùng. Cẩn Nhiên không còn phát ra bất kỳ tín hiệu của một Alpha nào nữa. Cú rơi xuống biển và sự đấu tranh tột cùng giữa hai linh hồn đã tạo ra một cú sốc sinh học khủng khiếp, phá hủy hoàn toàn tuyến thể Alpha của anh.
Diệp Cẩn Nhiên giờ đây là một Beta.
...
Ba ngày sau, tại một trạm y tế bí mật của bác sĩ Lý.
Cẩn Nhiên từ từ mở mắt. Ánh sáng trắng của trần nhà khiến anh nheo mắt khó khăn. Ký ức cuối cùng của anh là bóng dáng Đan Bạch trên vách đá và cái lạnh buốt của nước biển. Anh hít một hơi thật sâu, định cảm nhận lại sự hiện diện của linh hồn nguyên chủ trong đại não.
Trống rỗng.
Sự gào thét, những lời độc địa và cảm giác phẫn nộ thường trực của gã cặn bã đã biến mất hoàn toàn. Linh hồn của Diệp Tuân hiện đang làm chủ duy nhất của cơ thể này. Nhưng đi kèm với sự bình yên đó là một cảm giác nhẹ bẫng kỳ lạ ở sau gáy.
"Anh tỉnh rồi sao?"
Giọng nói của Đan Bạch vang lên bên cạnh. Cẩn Nhiên quay đầu lại, thấy cậu đang ngồi gọt táo, gương mặt tiều tụy vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt lại nhìn anh với một sự dịu dàng mà anh chưa bao giờ dám mơ thấy.
"Đan... Bạch..." Cẩn Nhiên định ngồi dậy nhưng toàn thân đau nhức. "Tôi... tôi chưa chết sao? Còn gã kia?"
"Hắn ta đi rồi. Bác sĩ Lý nói, sau khi tuyến thể Alpha của anh bị vỡ nát do áp lực nước và sự xung đột Pheromone, phần nhân cách dựa trên bản năng Alpha của Diệp Cẩn Nhiên đã bị quét sạch." Đan Bạch đặt miếng táo xuống, nắm lấy tay anh. "Bây giờ, chỉ còn anh thôi. Diệp Tuân."
Cẩn Nhiên sững sờ. Anh đưa tay lên sờ gáy mình. Không còn cảm giác sưng tấy, không còn sự nhạy bén của một thợ săn. Anh là một Beta – một người bình thường, không thể đánh dấu Omega, cũng không thể bị ảnh hưởng bởi kỳ phát tình của bất kỳ ai.
"Tôi đã trở thành Beta..." Cẩn Nhiên cười khổ. "Bây giờ, tôi không thể dùng Pheromone để bảo vệ em, cũng không thể xoa dịu em khi em đau đớn nữa. Tôi đã trở thành một kẻ vô dụng thực sự."
Đan Bạch lắc đầu, cậu áp lòng bàn tay anh lên má mình. "Anh không hiểu sao? Chính vì anh là Beta, anh mới thực sự thoát khỏi cái họ Diệp đó. Không còn Pheromone Alpha cấp cao, họ sẽ không còn coi anh là người thừa kế, họ sẽ bỏ mặc anh. Chúng ta thực sự đã được tự do."
Đúng lúc đó, bác sĩ Lý bước vào, gương mặt ông không mấy lạc quan.
"Đừng mừng vội. Việc cậu biến thành Beta có thể giúp cậu thoát khỏi sự truy sát của gia tộc vì họ coi Beta là phế vật, nhưng bản hợp đồng với Thẩm lão gia thì vẫn còn đó. Hắn ta không cần Alpha, hắn ta cần mô tuyến thể của Đan Bạch. Và bây giờ, khi cậu không còn sức mạnh của một Alpha để uy hiếp, hắn ta sẽ sớm tìm đến đây."
Cẩn Nhiên nheo mắt, một tia sáng sắc sảo hiện lên. Dù không còn sức mạnh thể chất của Alpha, nhưng trí tuệ của một người đàn ông trưởng thành từ thế giới khác vẫn còn đó.
"Ông ta muốn mô tuyến thể của Đan Bạch để làm thuốc trường sinh hoặc kích dục tố cấp cao đúng không?" Cẩn Nhiên lạnh lùng hỏi. "Vậy thì chúng ta sẽ cho ông ta một 'món quà' khác. Đan Bạch, em có nhớ những cuốn sách giải phẫu ở ngôi nhà trong rừng không?"
Đan Bạch gật đầu, ánh mắt cậu trở nên nhạy bén: "Anh muốn tôi chế tạo chất độc?"
"Không, chúng ta sẽ không giết người. Chúng ta sẽ chế tạo một loại Pheromone giả. Một loại chất khiến bất kỳ ai tiêm vào cũng sẽ bị mất đi khả năng cảm nhận giới tính thứ hai mãi mãi. Nếu ông ta muốn dùng tuyến thể của em để trục lợi, tôi sẽ khiến ông ta trở thành một Beta giống như tôi."
Đây là một kế hoạch điên rồ và đầy rủi ro. Cẩn Nhiên biết, hành trình tìm lại ký ức và sức mạnh của chính mình trong hình hài Beta sẽ rất gian nan. Anh phải học cách chiến đấu như một con người bình thường, không dựa vào áp chế Pheromone.
Tối hôm đó, khi chỉ còn hai người trong phòng, Đan Bạch leo lên giường bệnh, nằm cuộn tròn trong vòng tay của Cẩn Nhiên.
"Dù anh là Alpha, Beta hay Omega... chỉ cần linh hồn này là anh, tôi sẽ không bao giờ buông tay." Đan Bạch thì thầm.
Cẩn Nhiên hôn lên tóc cậu. Sự tái sinh này không phải là sự kết thúc của một quyền năng, mà là sự bắt đầu của một tình yêu bình đẳng. Nhưng ở thủ đô, Thẩm lão gia đã bắt đầu huy động máy bay trực thăng để rà soát vùng biển này.
Thời gian của họ không còn nhiều.