Bản Hợp Đồng ABO

Chương 15

1,299 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng tầng hầm của trạm y tế bác sĩ Lý giờ đây đã biến thành một phòng thí nghiệm hóa sinh dã chiến. Ánh đèn huỳnh quang chập chờn rọi lên những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng xanh đỏ và những bản vẽ chi tiết về cấu trúc tuyến thể.

Diệp Cẩn Nhiên đứng bên cạnh Đan Bạch, tay anh vẫn còn băng gạc nhưng động tác đã trở nên dứt khoát. Dù không còn Pheromone Alpha để áp chế đối phương, nhưng sự điềm tĩnh và khả năng phân tích của anh lại nhạy bén hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, khi không còn bản năng thú tính của Alpha chi phối, lý trí của anh trở nên thuần khiết và đáng sợ.

"Em chắc chắn về nồng độ này chứ?" Cẩn Nhiên hỏi, mắt nhìn vào dung dịch trong ống nghiệm mà Đan Bạch đang cầm.

Đan Bạch gật đầu, đôi mắt xám xịt của cậu rực lên một tia sáng lạnh lẽo. "Đây không phải là chất độc chết người. Nó là một loại protein biến tính. Khi tiếp xúc với tuyến thể của một Alpha đang ở trạng thái hưng phấn, nó sẽ khóa chặt các cơ quan cảm thụ tin tức tố. Thẩm lão gia muốn dùng tuyến thể của tôi để 'hồi xuân' ư? Thứ này sẽ khiến lão vĩnh viễn không bao giờ cảm nhận được Pheromone của bất kỳ ai nữa. Lão sẽ trở thành một kẻ 'điếc' về sinh học."

Đột nhiên, tiếng động cơ máy bay trực thăng từ xa vọng lại, xé toạc sự yên bình của vùng biển vắng.

"Chúng đến rồi." Bác sĩ Lý hớt hải chạy vào. "Máy bay của Thẩm gia đang hạ cánh xuống bãi cát phía trước. Chúng ta phải đi ngay!"

"Không." Cẩn Nhiên ngăn lại, anh lấy từ trong túi ra một thiết bị kích nổ thô sơ mà anh đã chế tạo từ những linh kiện điện tử cũ. "Chạy trốn chỉ khiến chúng ta bị săn đuổi mãi mãi. Hôm nay, tôi sẽ chấm dứt bản hợp đồng nô lệ này bằng cách của một Beta."

Anh quay sang nhìn Đan Bạch, nắm chặt lấy tay cậu. "Đan Bạch, em có dám diễn một vở kịch cuối cùng với tôi không?"

...

Mười phút sau, trên bãi cát trắng dưới ánh trăng mờ ảo, Thẩm lão gia cùng một đội vệ sĩ trang bị vũ khí tận răng bước xuống từ trực thăng. Lão nhìn thấy Diệp Cẩn Nhiên đang đứng cô độc, tay ôm lấy Đan Bạch có vẻ như đang hôn mê.

"Cậu cả Diệp, xem ra cậu cũng biết điều đấy." Thẩm lão gia cười khẩy, bước tới gần. "Giao cậu ta ra đây, tôi sẽ xóa bỏ mọi nợ nần cho cậu. Một Beta phế vật như cậu hiện giờ, giữ một Omega thiên tài chỉ là rước họa vào thân."

Cẩn Nhiên cúi đầu, giọng anh run rẩy như thể đang sợ hãi tột độ: "Thẩm tiên sinh... tôi chỉ xin ông một điều. Hãy để tôi tự tay tiêm liều thuốc ổn định tuyến thể cuối cùng cho em ấy. Nếu không, khi ông đưa em ấy đi, tuyến thể sẽ bạo phát và ông sẽ chẳng thu hoạch được gì cả."

Thẩm lão gia nheo mắt đầy nghi ngờ, nhưng nhìn thấy Cẩn Nhiên giờ đây không còn chút Pheromone Alpha nào, lão đắc ý gật đầu. "Được, làm đi. Đừng giở trò, súng của người của tôi không có mắt đâu."

Cẩn Nhiên quỳ xuống bên cạnh Đan Bạch. Anh lấy ra một ống tiêm chứa dung dịch màu hồng nhạt — thứ mà Đan Bạch đã chuẩn bị. Nhưng thay vì tiêm cho Đan Bạch, anh bất ngờ lao tới như một mũi tên, dùng tốc độ của một kẻ đã luyện tập võ thuật từ thế giới cũ, đâm thẳng ống tiêm vào bắp tay của Thẩm lão gia qua khe hở của lớp áo vest.

"Mày làm cái gì thế hả?!" Thẩm lão gia thét lên, lùi lại, định rút súng.

Ngay lúc đó, Đan Bạch mở mắt, cậu tung một nắm bột hóa chất vào mắt đám vệ sĩ xung quanh, tạo ra một màn khói mù mịt.

"KÍCH NỔ!" Cẩn Nhiên hét lớn.

Tiếng nổ vang lên không phải từ phía Thẩm lão gia, mà từ chiếc trực thăng phía sau. Những thùng nhiên liệu phụ mà Cẩn Nhiên đã bí mật gắn bom xăng từ trước bùng cháy dữ dội, cắt đứt đường lui của chúng.

Đám vệ sĩ hỗn loạn trong màn khói. Cẩn Nhiên dù là Beta nhưng với kỹ năng cận chiến điêu luyện, anh dễ dàng hạ gục hai tên vệ sĩ đang bị lóa mắt. Anh tước súng của chúng, đứng chắn trước mặt Đan Bạch, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào đầu Thẩm lão gia.

"Thứ tôi vừa tiêm cho ông là 'Sự cứu rỗi' của Đan Bạch." Cẩn Nhiên lạnh lùng nói. "Trong vòng 5 phút nữa, hệ thống Pheromone của ông sẽ hoàn toàn sụp đổ. Ông sẽ không chết, nhưng ông sẽ không bao giờ còn là Alpha nữa. Ông sẽ hiểu cảm giác của một kẻ bị thế giới ABO ruồng bỏ là như thế nào."

Thẩm lão gia ôm lấy cổ, mặt lão tím tái, hơi thở trở nên hỗn loạn. Lão cố gắng giải phóng Pheromone để trấn áp Cẩn Nhiên, nhưng vô ích. Tuyến thể của lão bắt đầu nóng ran rồi lịm dần đi. Một sự trống rỗng kinh hoàng bao trùm lấy lão.

"Không... không thể nào... Mày chỉ là một đứa Beta hèn mọn!" Thẩm lão gia quỵ xuống cát, đôi mắt tràn đầy sự sợ hãi.

"Beta hèn mọn này vừa mới tước đi vương miện của ông đấy." Đan Bạch bước lên, ánh mắt cậu không còn chút sợ hãi nào. Cậu lấy từ trong túi Thẩm lão gia ra bản hợp đồng nô lệ, bật bật lửa đốt cháy nó ngay trước mặt lão.

Tro tàn của bản hợp đồng bay theo gió biển, tan biến vào hư không.

"Cẩn Nhiên, chúng ta đi thôi." Đan Bạch nắm lấy tay anh.

Khi tiếng còi cảnh sát thực sự từ xa vọng lại (do bác sĩ Lý đã báo cáo về một vụ nổ trực thăng trái phép), Cẩn Nhiên và Đan Bạch đã biến mất vào rừng sâu.

Trên con đường mòn chạy trốn, Đan Bạch đột ngột dừng lại, nhìn vào bóng lưng của Cẩn Nhiên. "Anh không còn là Alpha, anh không thể đánh dấu tôi, anh cũng không thể dùng uy áp để bảo vệ tôi trước đám đông nữa... Anh có hối hận không?"

Cẩn Nhiên quay lại, ôm lấy gương mặt nhỏ bé của cậu, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi cậu — một nụ hôn của một người đàn ông dành cho người mình yêu, không liên quan đến giới tính thứ hai.

"Tôi không cần uy áp để bảo vệ em. Tôi có đôi tay này, có trí tuệ này, và có một linh hồn yêu em đến hơi thở cuối cùng. Đan Bạch, bây giờ chúng ta mới thực sự bắt đầu một cuộc đời bình đẳng."

Đan Bạch mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được tình yêu không phải là một sự chiếm hữu sinh học, mà là một sự gắn kết linh hồn.

Nhưng họ không biết rằng, việc phá hủy hệ thống Pheromone của một Alpha quyền lực như Thẩm lão gia đã làm chấn động toàn bộ giới thượng tầng. Một lệnh truy nã ngầm với mức giá "Trình diện hoặc thủ tiêu" đã được phát ra toàn cầu nhắm vào "Cặp đôi phản nghịch".

Hành trình cứu rỗi giờ đây chuyển sang một giai đoạn mới: Cuộc chiến chống lại cả hệ thống xã hội ABO.